Cố Chính Tắc ở đây ngay lúc này có lẽ bởi vì cô làm nũng bám lấy anh, mà anh càng không xem mình là người ngoài cuộc nên bây giờ cô như người cưỡi lên lưng cọp khó xuống.
Cố Khấu lấy muỗng nhỏ nếm thử cháo, thất thần, nên không cẩn thận bị phỏng, "Uhm" một tiếng.
Đúng là mọi chuyện chẳng đâu vào đâu, hơn nữa còn ở trước mặt Cố Chính Tắc. Cô có chút buồn bực, muốn nói lại không biết nên mở lời thế nào.
Cố Chính Tắc cũng không ngại tay cô đang bẩn, ngược lại nắm chặt lấy cổ tay của cô, buông cái muỗng trong tay cô ra, không kịp báo trước gì mà hôn xuống.
Đôi môi mềm mại bị hôn đến nóng rát, đầu lưỡi đàn ông thô bạo tiến quân vào bên trong, trêu chọc cho ngứa ngáy, cô giãy giụa một chút, "Đau.."
Cố Chính Tắc không chịu buông ra, giống như muốn cô chịu đau.
Nụ hôn của anh gần như mang tính xâm lược, chỉ hận không thể nhai nuốt cô vào bụng.
Cố Khấu bị hôn đến mức đầu óc trống trơn, dưới chân mang đôi dép lê ở nhà lại với không tới bờ vai của anh, nhón chân đẩy đẩy mấy cái, miệng ậm ừ nói: "Cố tiên sinh, anh buông em ra.."
Cô vừa hé miệng ra, Cố Chính Tắc lại càn quét vào sâu hơn nữa, cắn đầu lưỡi nhỏ của Cổ Khấu mút vào.
Cô sắp sửa cạn kiệt khí thở thì anh mới chịu lùi ra ngoài một chút, nhướng mày nhìn cô chằm chằm, "Buông ra? Tối hôm qua em còn làm loạn đòi anh ngủ với em đó."
Cố Khấu như ăn phải bom, ".. Em không có mà!"
Cố Chính Tắc bình chân như vại nói: "Là em nói đó. Cố Mang còn nghe thấy nữa là."
Cố Khấu sửng sốt một chút, cô không thể hiểu nổi bản thân tối hôm qua đã suy nghĩ cái gì, giống như đang sợ Cố Chính Tắc nhìn thấy những bí mật thầm kín của cô.
Cố Chính Tắc từ phía sau đè lại eo cô, làm cô dán sát vào người anh, lại hôn xuống, phía dưới của hai người dường như dán vào nhau, cô nhón chân lên để rút ngắn khoảng cách không ngờ lại tạo thêm điều kiện cho anh làm chuyện xấu.
Cố Khấu nhớ ra Cố Mang còn ở phòng khách bên cạnh bếp nên mặt càng đỏ tai càng hồng, muốn nhắc nhở anh một chút nhưng vừa mở miệng đã bị anh quấn lấy làm loạn đến mức phát ra tiếng, nước bọt bị anh kéo ra sợi chỉ bạc, thong thả dùng bàn tay thoa lên môi cô.
Cố Mang ăn xong táo nên muốn đi vứt cùi táo, tiếng bước chân của cậu nhóc ngày càng gần, Cố Khấu bị anh hôn đến mức đỏ mặt vì thiếu khí, muốn khóc đến nơi, dùng hết sức tránh ra vài lần lại bị anh cắn trừng phạt ngược lại. Cô giận đến mức nói không nên lời, chỉ có thể dùng sức đẩy vai anh.
Cũng may Cố Chính Tắc không phải người điếc, trong giây phút nghìn cân treo sợi tóc lúc Cố Mang bước vào đã kịp buông cô ra, bàn tay đặt sẵn sau eo cô, đầu ngón tay xoa bờ môi sưng đỏ của cô, "Làm sao mà nếm cháo cũng bị phỏng được vậy?"
Cái dạng kim chủ này đúng là không biết liêm sỉ mà.
Cố Khấu bị đau họng, trong lòng lại rối loạn, hơn nữa cô cũng không chọi lại được với Cố Chính Tắc, càng hơn nữa là người bệnh tinh thần vô cùng nhạy cảm, chẳng mấy chốc vành mắt đã đỏ lên.