⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Mang liếc mắt đã nhìn thấy cánh tay của Cố Chính Tắc đặt trên eo của chị mình, tuy rằng lý trí của cậu đã chuẩn bị xong việc tiếp nhận mình sẽ có thêm một người anh rể, vừa rồi cậu còn nhảy nhót tung bông tung hoa rằng chị mình vừa mới giảng hòa lại với bạn trai nhưng nhìn thấy tình cảnh chọc mù mắt chó như thế này, trong lòng không tránh khỏi có chút buồn bực, chỉ nhìn sang hướng khác, mặc kệ tiếng lòng gào thét của mình thành toàn cho đôi uyên ương vừa bị phá bĩnh này.
Cố Chính Tắc cũng rất biết chừa mặt mũi cho cậu, lập tức buông lỏng cánh tay kia ra, "Còn muốn ăn cháo không?"
Cố Khấu có chút buồn bực, chui ra từ trong lòng anh, cúi đầu giả bộ khuấy cháo, tóc che khuất nửa gương mặt, ảo não cụp đuôi xuống.
Cố Mang ném cùi táo xong, chán chường lắc đầu, bỏ lại một câu "Hai người coi chừng nóng."
Một đám mây đen lẻ loi thui thủi lượn về đường cũ.
Em trai ruột duy nhất của mình vậy mà lại bị quân địch mê hoặc đến mức tước vũ khí đầu hàng, Cố Khấu mặc kệ tất cả, bưng cháo trốn về phòng mình.
Không lâu sau, Cố Mang đến gõ cửa phòng cô, "Chị, y tá tới, anh rể kêu chị ra truyền dịch kìa."
Treo bình truyền dịch lên xong, Cố Khấu giống như người vừa mới bị người soi kính lúp vào bụng, chỉ có thể ngồi yên trong phòng khách.
Cô giận dỗi không để ý tới ai khác, mà Cố Chính Tắc đương nhiên là không mấy hơi chủ động mở lời với cô trước. Còn thằng em trai bán nước lại như không nhìn thấy cái tâm tình rầu thúi ruột của người chị đang ốm yếu của mình, cũng không đoái hoài đến cô.
Hai anh trai thẳng dọn dẹp lung tung một hồi, cuối cùng Cố Mang nói trước: "Chị, anh rể đưa em về bệnh viện. Chị phải nhanh khỏe lên đó, lần sau em đắp cho chị hai con người tuyết."
Cố Khấu vẫn còn lòng căm thù với loại phản quân bán chị cầu vinh này, trốn trong chăn giả điếc.
Cố Chính Tắc kêu cô một tiếng, "Cố Khấu."
Cô mới để lộ ra hai con mắt, không tiện gọi ba tiếng "Cố tiên sinh" ở trước mặt Cố Mang nên chỉ đành giả bộ im lặng.
Cố Chính Tắc xách theo cặp sách của Cố Mang, "Em đừng có tự mình đụng vào dây truyền dịch, có gì chờ anh về."
Vậy mà anh còn quay lại đây!
Đêm nay Cố Khấu trước dẫn sói vào nhà, sau lại làm nũng nhõng nhẽo, cảm giác mặt mũi của mình ở trước mặt của Cố Chính Tắc đã mất sạch không còn một mống, làm chim hoàng yến vốn đã được ưu ái nay lại càng được ưu ái hơn, nhìn thấy Cố Chính Tắc sắp sửa biến nhà của cô thành hành cung thị tẩm của anh, cô quả thật sắp loạn đến nơi nhưng cũng chỉ có thể chìa ngón tay ra ngoài chăn lông ngoắt ngoắt, giọng thều thào mà nói: "Tạm biệt.."
Bệnh viện Cố Mang đang nằm không gần đây, Cố Chính Tắc lái xe một vòng đã tốn mất mấy tiếng, lúc trở lại đã là chạng vạng.
Trong phòng tối om, anh không biết Cố Khấu đã ngủ hay chưa nên bước nhẹ chân, đi qua khu huyền quan mới phát hiện thì ra cô đang xem phim điện ảnh.

⬅ Trước Tiếp ➡