⬅ Trước Tiếp ➡
Trên màn hình TV là một bộ phim Hongkong, cảnh quay mùa hè ở Macau với tiếng đàn Fado của Bồ Đào Nha vang lên tha thiết thâm tình, ánh hoàng hôn từ bên ngoài cửa sổ rải một màu cam hồng sáng lấp lánh.
Cố Khấu ngồi trên thảm trải sàn đưa lưng về phía cửa, khoác một chiếc chăn sọc trắng đen, cả người co lại thành một cục.
Cố Chính Tắc nhớ đến ngày đó cấp dưới trong công ty ăn liên hoan có gửi mấy cái biểu cảm, trong đó có một cái là con gấu trúc nhỏ đang giận dỗi, rất giống với hiện trạng của Cố Khấu ngay lúc này.
Cố Chính Tắc ngồi xuống bên cạnh cô, "Phim gì vậy?"
Cố Khấu rầu rĩ nói: "Con gái người tình."
Cố Chính Tắc "Uhm" một tiếng, "Phim hay lắm sao?"
Cố Khấu căn bản là không có tâm tình nào để xem phim, cứ ngồi ù lì một chỗ mà rối rắm suy nghĩ đến muốn phát bệnh, bộ phim chiếu được bao lâu thì cô thất thần bấy lâu nên không chú ý gì đến thước phim có đẹp hay không, cô đưa tay lau nước mắt nói "Uhm."
Cố Chính Tắc nhẹ nhàng nhéo một cái lên cánh tay đang ghim kim truyền dịch của cô, cánh tay nhỏ lạnh buốt làm anh không khỏi thở dài an ủi, "Đừng khóc."
Nước mắt của cô càng rơi nhiều hơn, tức giận nhích từng chút qua hướng bên kia, cách xa anh ra một chút.
Cố Chính Tắc nắm lấy một góc chăn, kéo cô quay lại đối mặt với mình, "Cố Khấu, em nghe anh nói."
Cố Khấu khụt khịt nói: "Làm sao vậy?"
Cố Chính Tắc lau nước mắt trên mặt cô, "Em thích anh, anh rất vui, anh cũng thích em. Chúng ta yêu nhau đi."
Trong mắt Cố Khấu tràn ngập nước mắt, ước chừng sửng sốt nửa ngày, đại não tự động sàng lọc lại những phần không thể tiêu hóa được, cuối cùng chỉ trả lời lại một câu, "Hở? Em không muốn yêu đương.."
"Em có nói qua hay sao? Bây giờ nói lại lần nữa."
Cố Khấu nhẹ nhàng nấc một cái, trong lòng rối như tơ vò, lắp bắp nói, ".. Sao anh lại đột nhiên nói những lời này?"
"Bởi vì em muốn chia tay với anh. Chúng ta còn chưa từng nói yêu nhau thì lấy tay nào mà chia?"
Logic của anh làm cô không kịp tiếp thu, đành phải vừa nấc vừa nói lời ngu ngốc, "Vậy, chuyện đó .. Tại sao anh lại muốn yêu em?"
Anh kiên nhẫn giống như đang đàm phán một vụ làm ăn bạc triệu, giải thích từng bước cho cô rõ ràng.
Cố Khấu nói không rõ, chỉ muốn tìm đường chạy trốn nên bị anh bắt lại, đè xuống sô pha hôn môi.
Từ đôi mắt ướt dầm dề đến chóp mũi lạnh lạnh, toàn bộ nước mắt của cô đều bị anh mút sạch.
Cô đẩy vài cái, Cố Chính Tắc mới dịch người ra một chút, thở gấp nói, "Em nghĩ ra rồi sao? Vì lý do gì?"
Kỳ thật có rất nhiều lý do, Cố Mang lúc nãy, mấy ngày trước là Trương Phồn Vũ và Đỗ Dương, quan hệ của hai người bọn họ.. Hơn nữa còn do ai dùng điều kiện ban đầu là không được có tình cảm yêu đương?!
Cố Khấu bị hôn đến mức gương mặt đỏ ửng như phát sốt, nói năng lộn xộn, "Cố tiên sinh, anh và Cố Mang hợp tác ức hiếp em, em là chị của nó mà bây giờ nó còn không nghe lời em."

⬅ Trước Tiếp ➡