⬅ Trước Tiếp ➡
Cô cược một người đàn ông sau khi biết có một cô gái âm thầm yêu mình suốt mười năm, dù không yêu thì cũng sẽ có chút động lòng.
Có vẻ như cô đã cược đúng.
Hai người bên ngoài nói về hợp đồng, nhưng thực chất là đang hỏi anh có muốn buông tay hay không, có đồng ý ký vào đơn ly hôn hay không.
Mà anh lại nói cần suy nghĩ, vậy tức là vẫn còn hy vọng.
Lê Hoan cong môi cười mỉm "Được, vậy tôi chờ tin của Cố tổng. Hai người có muốn ở lại dùng bữa tối không?"
Lê Thiển nghe vậy, không nhịn được kéo nhẹ tay cô, lặng lẽ phản đối.
Lê Hoan chỉ khẽ siết tay cô ấy một cái.
Cố Đình Sâm nhìn thấy động tác nhỏ của Lê Thiển, bất ngờ đồng ý "Được thôi."
Lê Thiển khẽ cắn môi, khó hiểu nhìn Cố Đình Sâm.
Vừa hay, ánh mắt anh vẫn luôn dõi theo cô, hai người vô tình chạm mắt, hơi thở Lê Thiển lập tức nghẹn lại.
Trước đây, trong mắt anh luôn là sự lạnh nhạt và xa cách.
Nhưng lúc này, dường như có thứ gì đó không thể diễn tả được, rất sâu, rất phức tạp, khiến cô vô thức muốn tránh né.
Cố Đình Sâm lặng lẽ liếc nhìn Lâm Bình.
Lâm Bình lập tức hiểu ý, giơ tay lên giả vờ "Cố tổng, tôi để quên điện thoại trên xe, tôi đi lấy đây."
Lê Hoan nhìn thoáng qua dáng vẻ ngượng ngùng của anh ta nhưng không vạch trần, chỉ quay sang Lê Thiển "Em về phòng thay đồ trước đi?"
Không cần nghĩ, Lê Thiển lập tức gật đầu "Được, vậy em lên thay đồ trước."
Hai người nhìn theo bóng lưng Lê Thiển vội vã rời đi rồi biến mất trên cầu thang, lúc này Lê Hoan mới lên tiếng "Cố tổng, ngồi xuống nói chuyện chứ?"
Cố Đình Sâm bước đến sofa ngồi xuống, dáng vẻ như thể anh mới là chủ nhân của ngôi nhà này.
"Cố tổng, lúc trước khi nhà họ Lê gặp chuyện, Thiển Thiển từng đề nghị tìm cậu giúp đỡ, nhưng tôi đã phản đối."
Cố Đình Sâm ngước mắt nhìn cô, ánh mắt tối tăm, không thể hiện bất kỳ cảm xúc nào.
"Tôi không hiểu rõ về cậu, nhưng dựa vào thủ đoạn trên thương trường của cậu, tôi biết rõ cậu không phải là người mà Thiển Thiển có thể tùy tiện tiếp cận. Nhưng phải nói thật, thời điểm đó có không ít người muốn nhân cơ hội đạp nhà họ Lê xuống đáy vực. Thiển Thiển từ nhỏ đã xinh đẹp, dịu dàng hiểu chuyện, người thích con bé trong giới hào môn cũng chẳng thiếụ”
“Có kẻ còn muốn ép hôn, nhưng tôi vẫn không hiểu vì sao Thiển Thiển nhất quyết phải tìm đến cậu, cho đến khi tôi nhìn thấy những bức ảnh đó…"
Lê Hoan nói đến đây thì dừng lại một chút, ngước mắt quan sát người đàn ông đối diện, nhưng anh vẫn thờ ơ, không bộc lộ chút cảm xúc nào.
"Đến khi ấy tôi mới biết, hóa ra con bé đã thích cậu từ rất lâu rồi. Nó giấu quá kỹ, đến mức không ai trong chúng tôi phát hiện ra. Nếu không phải vì đi vào bước đường cùng, tôi nghĩ cả đời này nó cũng sẽ không chủ động bước đến trước mặt cậụ"

⬅ Trước Tiếp ➡