⬅ Trước Tiếp ➡
"So với lợi ích mà cuộc hôn nhân này mang lại cho nhà họ Lê, tôi quan tâm hơn đến việc liệu Thiển Thiển có thật sự đạt được mong muốn của mình hay không. Nhưng tôi đã suy nghĩ quá đơn giản. Khi đó, tôi biết cậu không cưới Thiển Thiển vì yêu, nhưng tôi vẫn nghĩ rằng tình cảm có thể bồi đắp theo thời gian. Dù sao con người cũng có trái tim bằng máu bằng thịt, cho dù cậu lạnh lùng đến đâu, Thiển Thiển cũng có thể sưởi ấm được nó."
“Nhưng sự thật chứng minh tôi đã sai. Sai ở chỗ tôi chưa xác định rõ trong lòng Cố tổng có ai hay chưa mà đã để cho Thiển Thiển lao đầu vào lửa.”
“Lao đầu vào lửa?” Cố Đình Sâm dường như bật cười khẽ, giọng điệu khó đoán “Có nghiêm trọng đến thế sao?”
Lê Hoan chỉ cười nhạt. Cô cầm lấy điều khiển từ dưới bàn trà và bật TV. Trên màn hình là một đoạn video thời đại học của Thiển Thiển.
Trong video, Lê Thiển rạng rỡ tươi cười, đôi mắt sáng ngời tràn đầy niềm vui và sự vô tư của tuổi trẻ.
Cố Đình Sâm lặng lẽ nhìn những hình ảnh đang phát trên màn hình.
“Đây là Thiển Thiển trước khi kết hôn với cậụ Em gái tôi vốn là một cô gái vui vẻ, lạc quan. Nhưng suốt ba năm qua, tôi tận mắt chứng kiến ánh sáng trong mắt con bé dần lụi tàn, nụ cười cũng nhạt nhòa theo. Lúc đó tôi mới nhận ra quyết định năm xưa của mình là sai lầm.”
“Cố tổng, cuộc hôn nhân này chỉ mang lại cho em tôi tổn thương và đau khổ. Nó chưa từng nói với tôi điều gì, nhưng tôi có thể thấy sự thật trong đôi mắt nó.”
“Thiên kim nhà họ Lê ngây thơ, lãng mạn giờ đã trở thành thế này. Tôi thực sự không xứng đáng với sự dạy dỗ của cha mẹ, cũng không xứng đáng làm một người chị tốt, một người trưởng bối tốt.”
Lê Hoan tắt đoạn video, ánh mắt nghiêm túc nhìn thẳng vào Cố Đình Sâm, nói từng chữ rõ ràng “Nếu Cố tổng đã có người trong lòng, vậy tôi muốn xin cậu nể tình cảm chân thành của Thiển Thiển, hãy buông tay để nó được tự do, được không?”
Cố Đình Sâm ngước mắt nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm, khó lường.
Trong phòng ngủ, Lê Thiển thay quần áo trong vô thức, nhưng cô không vội đi xuống tầng.
Cô có một cảm giác bất an, dù không rõ nó đến từ đâụ
Đang mải suy nghĩ, cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra khiến cô giật mình. Cô đứng bật dậy từ mép giường theo phản xạ, nhìn chằm chằm vào người vừa bước vào.
Cô trông thấy Cố Đình Sâm đưa tay khóa trái cửa, không nhịn được cảm thấy căng thẳng.
“Anh… Anh muốn làm gì?”
Cố Đình Sâm bước từng bước tiến về phía cô, tim Lê Thiển cũng đập nhanh hơn, lo sợ anh sẽ làm gì đó với mình ngay tại nhà.
“Cố Đình Sâm, đây là nhà tôi, anh đừng làm loạn ”
Lê Thiển hoảng sợ nhớ đến những chuyện anh từng làm với cô trước đây. Cô định chạy ra ngoài nhưng lập tức bị anh kéo lại, ôm chặt trong lòng.
“Cố…”
“Em thực sự muốn ly hôn với tôi?”
Lê Thiển khựng lại. Cô không thể đoán được suy nghĩ của anh, nhưng cô không hề do dự mà gật đầụ
“Phải.”
Ánh mắt Cố Đình Sâm tối sầm lại. Anh giữ chặt bờ vai cô, cúi xuống nhìn thẳng vào gương mặt cô.
Trong đầu anh thoáng hiện lên hình ảnh Lê Thiển của quá khứ trong đoạn video.
Nhưng người phụ nữ đứng trước mặt anh bây giờ lại căng thẳng và bất an.
Anh vẫn nhớ lần đầu tiên gặp cô.

⬅ Trước Tiếp ➡