Giọng nói dễ nghe, để cho người ta nghe được còn muốn nghe nữa.
An Mộc biết, bây giờ không phải là lúc thèm nhỏ dãi sắc đẹp, cô vỗ đầu của mình: " A, tôi đã biết."
Nói xong quay người, lấy từ trong ví tiền ra năm tờ ông cụ Mao.
Quay đầu nhìn Phong Kiêu một chút, dáng người cao lớn thon dài, giống như đang ẩn chứa sức mạnh.
Không thể không nói, vừa mới mất lý trí, mới có loại cảm giác này. . .
Khụ khụ!
An Mộc không để cho mình tiếp tục suy nghĩ.
Tờ năm trăm chính xác có hơi ít, suy nghĩ một chút, dứt khoát lấy hết tiền trong ví ra.
An Mộc hơi chột dạ, biểu hiện trên mặt thì không có chuyện gì, mang tiền đưa tới: " Cho anh, đi nhanh đi."
Phong kiêu liếc nhìn một xấp tiền thật mỏng, lông mày hơi nhướng lên, vật nhỏ này. . . Thật sự không biết anh ta sao?
Khóe miệng của anh ta cong lên, kéo ra một vòng tà ác lại khiến người ta phỏng đoán là anh cười.
Đột nhiên liền muốn trêu chọc cô: "Chỉ bằng nhiêu đây?
An Mộc rũ mắt xuống, chột dạ, hai tay nắm lại, vắt hết óc mở miệng nói: "Khụ khụ, cái kia, có nhiêu đây cũng tốt rồi, anh nhìn xem những người đứng ở trên đường một đêm bao nhiêu tiền?"
Ánh mắt của Phong Kiêu trầm xuống, trên mặt mỉm cười, càng để cho người ta cảm thấy nguy hiểm: " Cô mang tôi ra so sánh với bọn họ sao?"
Đương nhiên không thể so sánh, anh so với họ đẹp trai hơn!