Nhưng lời này có thể nói ra sao?
An Mộc cúi đầu, mũi chân cọ xát sàn nhà.
Nếu cô có tiền, khẳng định cô sẽ cho thêm, nhưng vấn đề là, hiện tại cô không có tiền a!
"Anh nghe tôi nói. . ." An Mộc ngẩng đầu nhìn đối phương.
Rõ ràng anh không có bất kỳ động tác gì, cứ nghiêng người nằm trên giường như vậy, rõ ràng trên mặt của anh mang nụ cười ma mị, An Mộc cũng cảm nhận được, dường như anh nhìn cô bằng nửa con mắt.
Trên người anh có sự cuồng vọng không kiềm chế được cùng âm lãnh tà mị, An Mộc nuốt ngụm nước miếng.
"Nói cái gì?"
An Mộc lui về sau một bước, luôn cảm thấy người đàn ông trước mặt này, vô cùng nguy hiểm: " Đừng nhìn, tôi, tôi bị hạ thuốc, cho nên vừa rồi không có cảm giác, cho nên cũng không biết chất lượng phục vụ của anh thế nào? Cho nên, cho nên. . ."
"Cho nên thế nào?"
An Mộc rụt cổ một cái, rõ ràng trong giọng nói của đối phương mang theo ý cười, An Mộc cảm thấy trong không khí tràn ngập cảm giác chèn ép.
Nhưng bây giờ không có thời gian để kéo dài cùng đối phương.
Thế là, An Mộc cắn răng một cái: " Cho nên lần sau muốn chơi gái, nhất định tìm tôi, tôi khẳng định cho anh giá cao!"
Bất tri bất giác, vốn từ đều đã vận dụng.
Trên mặt của anh vẫn treo nụ cười tà mị như cũ, chỉ là có thêm một vòng ý vị thâm trường.
Chơi gái sao?