⬅ Trước Tiếp ➡
À!
Cái vật nhỏ này, lá gan đủ lớn!
Trong phòng, trong nháy mắt yên tĩnh trở lại.
Nửa ngày, An Mộc mới thấy được người đàn ông này mở miệng: " Nếu là tôi. . . Không đi thì sao?"
Không đi? !
An Mộc ngẩng đầu.
. . . Móa!
Là bởi vì vừa rồi, chính mình buồn bã – dịu dàng – thỉnh cầu - vui mừng ở trước mặt người đàn ông này, cho nên cảm thấy mình thấp hơn anh ta hả.
Vốn định khách khí nói chuyện, tiễn tôn đại thần này, nhưng —— quả nhiên người hiền bị bắt nạt, ngựa hiền bị cưỡi!
Còn được đà lấn tới? !
An Mộc cười lạnh: " Tiên sinh, hiện tại đây là thế kỷ hai mươi mốt, sự tình vừa rồi, cũng là anh tình tôi nguyện, mà tôi tốt xấu cũng là một phụ nữ, người thua thiệt là tôi mới đúng chứ?"
Bọn họ ở trong đó!
An Mộc tiến lên từng bước, một tay nhặt mấy trăm đồng tiền lên.
Người đàn ông lười biếng nằm trên giường, cơ thể trần trụi màu mật ong, tản ra sức mê hoặc.
Trên gương mặt hồng nhuận mang theo tình cảm mãnh liệt, hơi thở làm tăng thêm vài phần yêu mị.
Nghe An Mộc nói, đôi môi mỏng của anh nhếch lên :”Kia thì sao?”
An Mộc nhìn bộ dáng xấu xa của anh, vô cùng tức giận.
Ưỡn ngực ngẩng đầu, cả người tỏa ra khí thế bức người:”Tôi là đại tiểu thư nhà họ An, anh cũng thấy rồi đấy, vừa già vừa xấu, Phong Tử Khiên còn muốn vội vàng cầu hôn tôi, anh nên biết tầm quan trọng của tôi đối với nhà họ Phong là như thế nào, tôi muốn giải quyết anh là một chuyện quá nhỏ!”
Khí chất của người đàn ông này, tuyệt đối không phải là một tên tài xế.
Nhưng…..
Những người đến vường Ngọc Liễn đều là đại nhân vật có tiền ở C thị, là nhà ai lại tự mình lái xe đến?
Người này ngay cả tài xế cũng không có, nhất định chỉ là một nhân vật tầm thường.
⬅ Trước Tiếp ➡