24: Báo thù
Nếu không nhờ bộ cảnh phục có thể nhìn thấy từ rất xa thì Diêu Nê tuyệt đối sẽ không tin người trước mắt là ông chú Sở!
Chú ta đến đây làm gì?
Lúc này, Diêu Nê đang rất sợ hãi, từ xa đã thấy phòng phẫu thuật rốt cuộc cũng mở ra, Sở Duật Hành không thèm nhìn mà đã xông vào trong, nhanh chóng bị bác sĩ dang hai tay ra chặn lại!
“Làm gì đó, làm gì đó! Bệnh nhân đang phẫu thuật, anh không thể đi vào!”.
Sở Duật Hành mặt lạnh như Diêm Vương, anh dùng một tay xách áo bác sĩ lên, nói với bác sĩ: “Tôi cảnh cáo anh, nếu vợ con tôi có vấn đề gì, tôi sẽ khiến các anh không chịu nổi đâu!”
Cách rất xa, Diêu Nê vẫn có thể nghe thấy giọng uy hiếp của Sở Duật Hành.
Eo ơi, ông chú đặc nhiệm này lấy quyền gì mà chèn ép người ta ở đây?
Nhưng mà, trong đó là vợ con chú ta à?
Diêu Nê lại gần, cô không khỏi liếc nhìn chỗ ngồi vừa rồi, cặp tình nhân nhỏ bé vừa rồi bây giờ chỉ còn lại một mình chàng trai, mà giờ phút này, chàng ta đứng dậy với vẻ mặt mờ mịt, đứng sau lưng Sở Duật Hành cao lớn trông như một ngọn cỏ dại, yếu ớt nói: “Ờm, trong đó…hình như là bạn gái của tôi…”
Lúc nói chuyện, chàng ta còn tỏ vẻ mặt hoài nghi, khiến Diêu Nê nhất thời phì cười một tiếng!
Lúc Sở Duật Hành quay đầu nhìn thì bắt gặp nụ cười của Diêu Nê, tuy vẻ mặt anh căng thẳng, nhưng rõ ràng là âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ thấy anh lạnh mặt đi về phía Diêu Nê, đầu tiên là quan sát cô từ trên xuống dưới, không nói hai lời mà nắm tay cô đi ngay.
“Cái đồ thất tín này! Chú muốn kéo tôi đi đâu!”
Vừa rồi bên cạnh không có bất kỳ ai, tiếng gào thét đến mức khàn cả giọng như bệnh nhân tâm thần của người phụ nữ trong phòng phẫu thuật dường như vẫn còn quanh quẩn bên tai. Diêu Nê đấm đá lung tung lên người Sở Duật Hành.
“Không phải tôi đã nói đi cùng cô rồi sao, ai bảo cô tới đây một mình!”. Sở Duật Hành lạnh lùng khiển trách.
Diêu Nê quả thật muốn phun khí trong mũi vào mặt Sở Duật Hành: “Được, lúc tôi chờ chú tới tìm tôi thì con trai tôi lấy vợ được luôn rồi đấy!”
Lúc cô hất tay anh ra muốn rời đi, Sở Duật Hành lại kéo lấy cánh tay còn lại của cô, vẻ mặt thâm trầm: “Đứa bé này không thể phá, giữ lại!”
Giữ lại? Diêu Nê sờ bụng mình, đột nhiên hơi giật mình.
Giữ lại là sao? Chữ kết hôn đã sinh con? Con ngoài giá thú? Nhưng cô không thể không nói rằng quyết định của cô lại tình cờ trùng hợp với Sở Duật Hành. Dường như hai người họ lúc đưa ra quyết định gì thì phần mềm đều rất đồng bộ nhỉ!
Sở Duật Hành dứt khoát lấy tờ giấy trong tay cô, chuẩn bị vo thành một nắm, cái tên trên tờ giấy hấp dẫn sự chú ý của anh…
Sở Duật Hành?
Cô mang thai và phá thai, thế mà trên cột họ tên trong giấy khám lại viết tên của anh?
Sở Duật Hành sầm mặt xuống, sao anh không biết mình có công năng mang thai và sinh con từ bao giờ nhỉ?
Dường như thấy sắc mặt Sở Duật Hành khó coi, Diêu Nê không khỏi hắng giọng, liếc nhìn giấy khám, nói: “Lúc đó khi viết tên, tôi nhớ tới chú, run tay một cái, sơ ý viết tên của chú vào”.
Hứ, cô sẽ không nói cho anh biết bác sĩ cười thầm như thế nào khi gọi tên Sở Duật Hành đâu!
“Tôi thật vinh hạnh khi có thể được cô nhớ đến”. Sở Duật Hành nhíu mày, hoàn thừa động tác vừa rồi chưa làm xong, sau đó ném vào thùng rác cách đó vài mét một cách chuẩn xác.
“Tối qua ông cụ Sở phát bệnh tim, nằm viện, ngày hôm nay tỉnh lại đã nói muốn nhìn thấy cháu nội của ông ấy, nhất là sau khi nghe ông cụ Diêu nhận được tin nói cô vượt ngục rồi, lập tức nghi ngờ cô đi phá thai, ông ấy nói không nhìn thấy cháu nội thì ông ấy sẽ đồng quy vu tận với bệnh viện”. Lúc nói đến chuyện này, đôi mắt thâm thuý có vẻ lạnh nhạt khó dò.
Khụ khụ, đồng quy vu tận…có cần nghiêm trọng như thế không? Nhưng chỉ cần nhìn khuôn mặt căng thẳng như tấm sắt của Sở Duật Hành, Diêu Nê biết là chuyện này thật sự rất nghiêm trọng!
Tim của ông cụ Sở không khoẻ, cô vẫn luôn biết điều đó, ông đã phẫu thuật tim bốn lần rồi, bác sĩ nói nếu còn phát tác nhiều lần như vậy nữa thì họ cũng không thể cứu được.
Lúc ở trên xe, Diêu Nê biết được thì ra lần này ông cụ Sở phát bệnh tim là vì nửa đêm hôm qua, Sở Duật Hành về cãi nhau ầm ĩ với ông một trận, sau đó ông đột nhiên hôn mê bất tỉnh. Mà nguyên nhân cãi nhau chính là Sở Duật Hành khăng khăng muốn phá bỏ đứa bé này.
Thang máy dừng ở tầng 9, bọn họ lần lượt đi tới phòng bệnh của Sở Kiến Quốc.
Lúc đó Diêu Bân đã ở đó, khi nhìn thấy Diêu Nê, ông tức giận xông về phía cô như tinh tinh lao về phía quả chuối! Đương nhiên không thể thiếu một trận răn dạy khi về nhà!
Lúc nghe Sở Duật Hành nói đứa bé vẫn còn, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.
Vì vậy hai ông cụ, một người nằm trên giường, một người ngồi trên ghế, nhưng phật trong chùa, nghiêm mặt lại, bảo bọn họ lập tức tổ chức hôn lễ! Thời gian được ấn định vào ba ngày sau!