⬅ Trước Tiếp ➡
25: Đẩy vào tường
Ban đầu Sở Duật Hành không nói gì, nhưng Diêu Nê đã nhảy dựng lên trước và từ chối kết hôn với lý do chưa đủ tuổi kết hôn hợp pháp!
Nhưng trong lòng cô lại hiểu rõ vô cùng, với quyền thế của nhà họ Sở và nhà họ Diêu, đổi năm sinh cho lớn hơn một tuổi căn bản không phải là vấn đề. Nhưng cho dù cô dùng bất cứ lý do gì để làm bia đỡ đạn thì mục đích cũng chỉ có một, đó chính là cô không muốn kết hôn!
Tiện đà, cô lại kéo ra lý do thứ hai: “Kết hôn với người mình không thích, cuộc sống hằng ngày nhàm chán muốn chết, nào còn hạnh phúc gì nữa!”
Ông cụ Diêu trừng mắt to như cái chuông đồng! Giọng cao lên quãng 8 như muốn ăn thịt cô: “Không kết hôn? Không kết hôn thì đứa bé trong bụng con phải làm thế nào? Hạnh phúc? Cái gì gọi là hạnh phúc? Ông với bà nội con, cha con với mẹ con, đều do người ta giới thiệu, không phải bọn ông cũng sống rất hạnh phúc sao? Cuộc sống bình yên êm đềm chính là hạnh phúc! Còn con tự mình theo đuổi hạnh phúc, nhưng sau đó thì sao? Người đàn ông không đáng tin cậy đó chẳng phải cũng đá con đó sao?”
Toát mồ hôi! 
Ông cụ Diêu nhà cô có thể không nói chuyện này được không? Nhất là còn ở trước mặt người ngoài…càng làm cô giống như kẻ “đánh trận nào cũng thua”, ai gặp cô cũng nóng lòng muốn phủi sạch quan hệ vậy đó!
Lúc này, Sở Duật Hành im lặng từ nãy đến giờ bỗng lên tiếng: “Con sẽ sắp xếp cho Diêu Nê sang Mỹ chờ sinh, sẽ không có ai biết chuyện cô ấy chưa cưới mà có con. Sau khi đứa bé được sinh ra sẽ được giao cho nhà họ Sở chăm, sẽ không tạo nên vết dơ và ảnh hưởng cho cuộc đời của cô ấy”.
Không phải anh không gánh nổi trách nhiệm của một người đàn ông, mà là anh không thể nào ép mình vì một đứa bé mà cười người phụ nữ mình không yêu được. Ông cụ Sở thậm chí còn không tiếc dùng tính mạng để uy hiếp anh, không phải muốn một đứa cháu sao? Giữ đứa bé lại đã là sự nhượng bộ lớn nhất của anh rồi!
“Khốn nạn! Đứa bé này không chỉ là cháu nội của nhà họ Sở chúng ta, mà còn là chắt ngoại của nhà họ Diêu!”. Sở Kiến Quốc tức đỏ mặt!
“Con sẽ sinh đứa bé ra, con tự nuôi!”
Đúng vậy! Con là của cô, tại sao phải giao cho nhà họ Sở nuôi? Giờ Diêu Nê mới hiểu ra, thì ra Sở Duật Hành nói giữ đứa bé lại là định xử lý theo cách này.
Con cô cô có thể tự nuôi, Diêu Nê cô vẫn chưa hèn nhát đến mức ngay cả con mình cũng không dám thừa nhận!
Khí phách của Diêu Nê khiến Diêu Bân suýt nữa tức tắt thở: “Hồ đồ! Một đứa con gái chưa kết hôn mà mang thai, lại còn nuôi con một mình, con tưởng vinh quang lắm đúng không? Cháu gái của Diêu Bân ta đây sao có thể trở thành đối tượng bị người ta ăn xong là chùi mép sạch sẽ, không chịu trách nhiệm chứ? Không thể để chắt ngoại thành con ngoài giá thú!”
Diêu Bân vừa nói như thế, Sở Kiến Quốc lập tức quyết định, hôn sự của hai nhà cứ quyết định như vậy đi! Ông đã báo chuyện vui này cho những người xung quanh rồi, chuyện này không có con đường sống vẹn toàn đâu!

Sính lễ của nhà họ Sở chẳng mấy chốc đã được đưa tới, ngoài những món quà quý giá như ngọc thạch, phỉ thuý, ngọc trai, vàng các thứ ra thì còn tặng hai bộ trang sức cô dâu đắt tiền. Một bộ là dây chuyền toàn kim cương, cộng thêm vòng tay cùng kiểu, bông tai hình vuông, dùng cho hôn lễ; bộ còn lại là dây chuyền ngọc bích, dùng để dự tiệc.
Áo cưới và giày cũng được làm theo số đo của Diêu Nê. Diêu Nê không đến tiệm quần áo để chọn, Sở Kiến Quốc và Diêu Bân dứt khoát dọn cả cửa hàng quần áo về nhà cho cô luôn, có 9 bộ áo cưới mặc cho hôn lễ, 7 bộ váy mặc để mời tiệc, tuỳ cô lựa chọn! Giày cũng vậy, bởi vì không biết cô thích kiểu gì nên lập tức đem tới 10 đôi giày hàng hiệu!
Diêu Nê biết Sở Duật Hành người ta có vị hôn thê rồi, cô không thể vì đứa bé này mà sống chết quấn lấy người ta một cách đê tiện được, nhưng cô không thể không thừa nhận một điều rằng câu nói đó của lão Diêu giống như một cây gai đâm vào lòng cô vậy!
Diêu Bân nói: Chúng ta quả thật không thiếu tiền nuôi nấng một đứa bé, con có thể không kết hôn, nhưng con đã bao giờ nghĩ đến những tiếc nuối và tổn thương tâm lý khi một đứa trẻ lớn lên mà không có cha chưa? Điều này không thể chỉ cần tiền và tình thương của mẹ là có thể bù đắp được đâu!
Nhưng mà Diêu Nê không ngờ rằng, một đêm trước cái ngày mà hai nhà lựa chọn làm ngày kết hôn, Sở Duật Hành lại tới!
Sở Duật Hành vẫn gọi cô ra khỏi nhà như lần trước, khi đến một góc yên tĩnh trong vườn, anh đột nhiên xoay người lại, lợi dụng ưu thế chiều cao của mình mà đẩy cô vào tường, chống tay lên, khuôn mặt tuấn tú nửa sáng nửa tối hơi cúi xuống, cách mặt cô chỉ khoảng 30cm…
⬅ Trước Tiếp ➡