⬅ Trước Tiếp ➡
26: Giống đực đánh nhau
Mùi rượu nồng nặc chui vào trong mũi cô ở khoảng cách gần như thế này, kích thích thần kinh não bộ của Diêu Nê, khiến cô khoanh hai tay trước ngực làm tư thế phòng vệ, đôi mắt sáng ngời đầy đề phòng!
“Chú uống rượu!”.
Cánh môi mỏng của Sở Duật Hành chẳng biết đã mím thành một đường từ lúc nào, quai hàm cắn chặt làm nổi bật đường nét góc cạnh cứng rắn, đôi mắt lạnh như khói, đen ngòm và ngang ngược nhìn cô chằm chằm, cho dù là ánh đèn hành lang màu da cam cũng không thể nào sưởi ấm sự lạnh lẽo trong mắt anh.
“Người phụ nữ này…”
Giọng anh khàn khàn, ánh mắt như thể đang chứa đựng cảm xúc gì đó khiến Diêu Nê hơi ngẩn ra.
Cô nhớ người đàn ông này bình thường đều gọi thẳng tên cô, hoặc là gọi cô là “nhóc con” với thân phận là chú, nhưng khi anh lấy thân phận người đàn ông gọi cô là “phụ nữ”, lại dùng giọng nói cực kỳ mờ ám này và kề sát cô, trong lòng Diêu Nê bắn ra một tia lửa điện, một cảm giác kỳ lạ đang dần dần lan tràn trong cơ thể cô…
Sở Duật Hành còn chưa nói hết lời thì ngay sau đó đã đột nhiên bị người ta kéo đi từ đằng sau, đấm một cái vào bụng anh!
“Sở Duật Hành, đồ khốn! Tại sao chú lại cướp người phụ nữ của tôi!”
Diêu Nê chợt cảm thấy cô như đang yêu đương vụng trộm với tình nhân, đột nhiên bị ông chồng từ trên trời giáng xuống bắt tại trận vậy đó!
Cú đấm của Sở Thiếu Lâm có thể nói dốc hết sức lực, vốn dĩ Sở Duật Hành đã uống nhiều rồi, bị anh ta đấm một cú bất ngờ thế này thì lảo đảo mấy bước rồi ngã ở phía sau!
Mà anh cũng không nằm trên mặt đất quá lâu, hằng năm huấn luyện thể lực khiến Sở Duật Hành gần như vừa ngã xuống là lập tức bò dậy ngay sau khi thấy người đánh là ai, anh bước tới vung nắm đấm về phía Sở Thiếu Lâm!
Hai người không ai nói gì cả, chỉ buồn bực vung nắm đấm với nhau, đánh nhau không hề nể nang gì!
Tuy Sở Thiếu Lâm dần dần yếu thế dưới cú đấm ngăm đen của Sở Duật Hành, mà trên thực tế, đánh nhau với người có thân thủ nhanh nhẹn như Sở Duật Hành, cho dù Sở Thiếu Lâm đã từng luyện Taekwondo từ nhỏ thì cũng không hề chiếm ưu thế, tuy nhiên anh ta vẫn không chịu nhận thua.
Lúc Diêu Bân đi ra ngoài thì thấy Sở Duật Hành và Sở Thiếu Lâm đang đánh nhau, ông lại nhìn sang bên kia, Diêu Nê như thể không có chuyện gì xảy ra, đang vui vẻ tìm một vị trí thoải mái trên cầu thang nhìn người ta đánh nhau!
Ông cụ Diêu đi tới, chọt Diêu Nê một cái, ngạc nhiên hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy? Bọn họ đang làm gì thế? Sao con không ra ngăn cản!”
Diêu Nê miễn cưỡng ngáp một cái: “Hai con đực dồi dào hormone này đang vật lộn. Ông nội, lẽ nào ông chưa từng nghe câu đừng trêu chọc động vật giống đực sao? Huống gì là động vật giống đực đang đấu nhau? Ui, hung mãnh lắm!”
Đúng ha.
Diêu Bân nheo mắt, gật đầu tán thành, cũng tìm một chỗ bên cạnh Diêu Nê ngồi xuống quan sát.
Thật ra trong lòng ông đang rất vui vẻ. Vì sao giống đực lại đấu nhau? Chẳng phải là vì giống cái à? Đánh đi, cứ để họ đánh đi!
Diêu Bân biết rõ trong lòng rằng Sở Thiếu Lâm và Sở Duật Hành ai cũng uất ức trong lòng, có đôi khi, đàn ông đánh nhau một trận cho đã cũng là cách để giải toả tốt nhất. Nhưng mà bất kể là Sở Thiếu Lâm thanh nhã phong lưu, hay là Sở Duật Hành điềm tĩnh chín chắn, ai ở bên Tiểu Nê ông cũng thích!
⬅ Trước Tiếp ➡