28: Đủ nuôi cô
Nếu ông không nghe lầm thì Tiểu Nê nhà ông đang quan tâm đến chồng tương lai nhỉ?
Rõ ràng quan tâm người ta, mà không có can đảm, cứ phải giả vờ điêu ngoa, cảnh tượng này đúng là quá đáng yêu!
Ông cụ Diêu mặt mày hớn hở, không nói lời nào, ngâm nga xoay người vào nhà.
…
Đêm nay Sở Duật Hành uống không ít, nhưng lái xe thuận lợi về nhà thì không thành vấn đề. Còn cảnh sát giao thông sao, vì biển số xe của anh là biển số quân đội, cho nên chú cảnh sát bắt ai chứ sẽ không bắt anh đâu.
Nhưng mà có người khác lái thay, quả thật là một đề nghị hay.
Sở Duật Hành biết Diêu Nê thích chiếc Land Rover này, cũng biết cô đã sớm thèm nhỏ dãi, hôm nay xem như là lái cho đã nghiện.
Lúc xe đi trên đường, Diêu Nê đột nhiên hỏi: “Chú, chú có mang thẻ theo không?”
Mặc dù không biết Diêu Nê hỏi thẻ gì, nhưng tất cả thẻ của Sở Duật Hành đều bỏ trong ví, mà ví thì bây giờ đã để trên xe.
“Trong thẻ chú có bao nhiêu tiền?”
Ha, câu hỏi của Diêu Nê khiến Sở Duật Hành không khỏi bật cười.
Anh từ tốn lấy ví ra, mở cũng không mở mà ném thẳng cho Diêu Nê: “Yên tâm, đủ nuôi cô”.
Còn chưa cưới mà đã muốn quản lý tiền bạc rồi à?
Tuy bất kể mua cái gì anh cũng dùng tiền của mình, chứ không cần nhà họ Sở, nhưng anh cũng không quan tâm đến tiền, cô muốn quản lý thì cứ để cô quản lý đi. Về phần tiền Sở Duật Hành anh kiếm được, vẫn chưa đến nỗi không nuôi nổi một người phụ nữ.
Sở Duật Hành biết Diêu Nê từ nhỏ đã ăn sung mặc sướng, chắc cô cũng không thiếu tiền, hỏi thẻ anh chỉ là muốn quản lý, thể hiện địa vị của mình với tư cách là nữ chủ nhân trong cuộc hôn nhân này!? Phụ nữ chắc là đều thích như vậy, lấy việc có thể quản lý người và tiền của đàn ông làm niềm tự hào.
Nhưng không ngờ rằng lúc đi ngang qua trung tâm thành phố, Diêu Nê thế mà lại dừng xe trước một tiệm nữ trang.
Sở Duật Hành nhướn mày, con ngươi sầm xuống.
Đây là tiệm mà anh và Uyển Đình đã cùng nhau chọn nhẫn cưới.
Diêu Nê cởi dây an toàn ra, mở cái ví đen không dày nhưng hơi nặng ra, nhíu mày hỏi: “Chú, ngày mai chúng ta kết hôn, chú chuẩn bị nhẫn cưới chưa?”
Lúc nhắc đến hai chữ “nhẫn cưới”, ánh mắt Sở Duật Hành thoáng hiện sự u ám. Anh dời mắt khỏi Diêu Nê, nhìn về phía trước với đôi mắt lạnh lùng: “Nếu cô không ngại, chỗ tôi có một cặp, có thể đối phó tạm thời trong hôn lễ của chúng ta”.
Diêu Nê thông minh như vậy, lập tức nghe hiểu.
“Một cặp” mà ông chú nói chắc là định tặng cho vị hôn thê của chú ta!?
“Tôi ngại!”. Diêu Nê nhíu mày, quả quyết không do dự, khiến Sở Duật Hành không khỏi nhìn cô.
Cô biết, một người đàn ông tuỳ tiện đưa nhẫn cưới cho người phụ nữ khác, Diêu Nê hoài nghi ông chú và vị hôn thê của ông chú chắc chắn đã xảy ra vấn đề không nhỏ, nếu không thì chú ta sẽ không đột nhiên thay đổi ý định mà kết hôn với cô, và cũng không tuỳ tiện tặng chiếc nhẫn mình đã cất công chọn lựa cho người khác đâu.
Diêu Nê khép cái ví trong tay lại, đôi mắt to tròn trên khuôn mặt nhỏ nhắn kiêu ngạo lấp lánh như sao, phản chiếu ánh đèn neon bên ngoài cửa sổ, nụ cười của cô toát lên một ánh hào quang sáng ngời.
“Cho dù miễn cưỡng đến với nhau, tôi cũng muốn một chiếc nhẫn khác biệt thuộc về mình”.
Diêu Nê nghĩ, nếu bây giờ thật sự phải kết hôn, vậy thì phải cho ra dáng kết hôn, tuy thời gian hơi gấp, bọn họ không chuẩn bị gì cả, nhưng nhẫn thì phải mua cái tượng trưng cho tính cách của mình! Mua chiếc thuộc về mình, cô không muốn đeo đồ mà người ta không cần đâu!
Sở Duật Hành ngẩn ra, thì ra cô hỏi trong thẻ anh có tiền hay không là vì chuyện này.
Còn nhớ lại lúc đó khi đu mua nhẫn với Uyển Đình, anh vào với tâm thái vui vẻ và hạnh phúc như thế nào, nhưng mà bây giờ…nghĩ đến cảnh tượng đau lòng nhức óc mà anh nhìn thấy đêm qua, Sở Duật Hành cắn chặt quai hàm, cuối cùng cũng vào tiệm dưới sự thúc giục của Diêu Nê.
Vì thời gian đã muộn nên trong tiệm đã không còn khách, chỉ có một quý bà ăn mặc đẹp đẽ so hết cái này đến cái nạo, nhưng rất lâu sau vẫn chưa thể quyết định, vẻ mặt nhân viên bán hàng đã hơi mệt lả. Cho nên vừa thấy có khách tới là nhân viên tập tức chào đón.
Trí nhớ của nhân viên này rất tốt, tuy Sở Duật Hành chỉ tới một lần, cô ấy cũng đã có ấn tượng rất sâu sắc với người đàn ông đẹp trai điềm tĩnh này. Phải biết rằng, không có nhiều cảnh sát đặc nhiệm đẹp trai như thế đâu!
Nhân viên nhiệt tình chào hỏi Sở Duật Hành: “Anh Sở, hoan nghênh anh tới lại lần nữa, lần trước anh có hài lòng với cặp nhẫn mà anh và vị hôn thê đã chọn không?”
Thì ra là mua nhẫn cưới ở đây à? Thảo nào vừa rồi chú ta rề rà mãi không vào!
Diêu Nê liếc nhìn nét mặt bây giờ của Sở Duật Hành…
Căng cứng, lạnh lẽo. Cảm giác đó, thật sự không hề giống người khác đang nhiệt tình và lịch sự chào hỏi chú ta, mà như thế người ta hỏi thăm cả họ nhà chú ta vậy đó.