29: Phu nhân chính quy
Diêu Nê chớp mắt, tiện đà nở nụ cười, sau đó khoác lên cánh tay Sở Duật Hành, khi cô ngước lên, nụ cười đã trở nên yêu kiều hơn một chút: “Xin lỗi, tôi nghĩ cô nhớ nhầm rồi, tôi mới là phu nhân Sở”.
Trước ánh mắt hơi kinh ngạc của nhân viên bán hàng, Diêu Nê lắc lư cánh tay của Sở Duật Hành, nũng nịu trách cứ: “Ông xã, anh như thế là không đúng rồi, cho dù hôm đó em khó chịu trong người, không đến đây được, nhưng anh cũng có thể giải thích với người ta một tiếng, là em bảo em họ anh thay em đến đây chọn nhẫn mà”.
Thì ra là vậy! Tuy hôm trông anh Sở và cô gái kia rất thân mật, nhưng nếu là em họ thì cũng không có gì kỳ lạ.
Nhân viên tỏ vẻ lúng túng, vội vàng xin lỗi Sở Duật Hành: “Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi. Người ta nói vợ chồng có tướng phu thê, thảo nào hôm đó tôi thấy cô gái đó và anh Sở không hề có tướng phu thê chút nào cả, thì ra phu nhân chính quy ở đây rồi!”
Khuôn mặt vốn dĩ đã cứng ngắc của Sở Duật Hành lập tức đen xì, Diêu Nê nhất thời bật cười một tiếng, cảm thấy cô nhân viên này thật là biết đùa, vốn dĩ muốn nói một số lời xuôi tai để “vuốt mông ngựa”, nhưng không “vuốt mông ngựa” được mà lại giẫm vào chân ngựa, như thế chẳng khác nào cắm cho ông chú một con dao vô hình?
Tuy mặt ông chú xám xịt, nhưng anh nghiêng đầu liếc nhìn bàn tay nhỏ bé của cô, đầu ngón tay nhọn ngọn, hồng hồng, như thể mất hạt đậu phộng màu hồng, khiến người ta yêu thích.
Sở Duật Hành đặt bàn tay to của mình lên bàn tay nhỏ bé của cô, nhìn cô với vẻ mặt áy náy: “Đúng, sau này không đưa người khác đi nữa, anh chỉ đưa em đi thôi”.
Lần trước khi anh giúp cô là anh đã cảm thấy cô nàng này hơi phí của trời khi ở trong quân đội rồi, cô hẳn là phải thi vào Học viện Điện ảnh mới đúng, chẳng những phản ứng nhanh, mà nhập vai cũng nhanh.
“Được”. Diêu Nê cười như đoá hoa.
Chẳng qua, cô còn tưởng mặt của ông chú sẽ thối hoắc từ đầu đến cuối cơ, không ngờ ông chú phản ứng nhanh thật.
Lần trước anh giải vây cho cô khi cô gặp lúng túng, bây giờ xem như trả lại cho anh!
“Anh Sở, hôm nay cô Sở tới có việc gì cần sao?”
Lời nói của nhân viên khiến Diêu Nê nhất thời tỏ vẻ ảo não: “Là thế này, lần trước chồng tôi đến đây chọn nhẫn, sau khi về thì tôi không thích, mấy thứ như nhẫn phải đích thân tới chọn mới đáng tin”.
“Đúng vậy đúng vậy, nếu hai người không thích thì có thể đổi lại bất cứ lúc nào. Kết hôn là chuyện lớn, đương nhiên phải chọn một cặp nhẫn vừa lòng đẹp ý, thế hai người có mang cặp nhẫn trước kia đến không?”
Đối diện với câu hỏi của nhân viên, Diêu Nê vỗ đầu một cái như thể mới nhớ ra, hoảng hốt nói: “Ôi trời, cô xem đầu óc của tôi kìa, giờ mới nhớ ra chuyện này. Ông xã, làm phiền anh về xe lấy nhẫn một chút nha!”.
Vừa hay, nếu ông chú mua nhẫn ở tiệm này thì cũng có thể tiết kiệm tiền.
Diêu Nê tự cho mình cũng không phải là một người kén chọn, lúc Sở Duật Hành về xe lấy nhẫn, cô cũng đã để ý một cặp nhẫn.
Không sai, liếc mắt một cái là nhìn trúng.
Thậm chí còn không xem tủ bên cạnh đã bảo nhân viên bán hàng lấy cặp nhẫn này ra cho cô xem.
Nhân viên nở nụ cười, ánh mắt tỏ vẻ sâu xa: “Xem ra nhẫn đúng là phải đích thân đến đây lựa chọn, câu này không sai chút nào”.
Có ý gì?
Diêu Nê không hiểu ngẩng đầu lên, đeo chiếc nhẫn nữ vào ngón tay mình, ngay sau đó lại không khỏi nhíu mày…
Ấy, cô nghĩ ngón tay mình mảnh khảnh, thế mà nhẫn hơi nhỏ, đeo vào tay cô hơi chật, phần thịt xung quanh nhẫn hơi phình lên.
Đương nhiên chỉ là một chút thôi, nhưng Diêu Nê suy đoán sơ bộ rằng chiếc nhẫn này nhỏ hơn cô một cỡ!
Mặc dù đeo không khó chịu lắm, nhưng nó sẽ hợp nhất làm một với ngón tay sau khi đeo vào, sau này không dễ để tháo ra.
“Ôi! Cô Sở thế mà lại đeo vừa này!”
Diêu Nê liếc mắt nhìn, muốn xem thử con mắt nào của cô ta thấy cô đeo vừa?
Sở Duật Hành vừa hay bước vào tiệm, nhân viên lập tức thân thiện nói: “Anh Sở, mắt nhìn của cô Sở và anh đúng là giống nhau như đúc! Đúng là thần giao cách cảm đến mức khiến người ta ghen tị!”.