30: Chê tay cô béo
Sở Duật Hành nghe tiếng thì đi tới, anh thấy chiếc nhẫn trên tay Diêu Nê chính là chiếc nhấn anh đã nhìn trúng khi đến đây với Hạ Uyển Đình, anh liếc mắt một cái là nhìn trúng chiếc nhẫn này, chẳng qua Uyển Đình không thích, sau đó anh mới nghe lời cô ta chọn cặp khác.
Thành thật mà nói, nguyên nhân anh thích chiếc nhẫn này là vì nó đơn giản mộc mạc.
Nhẫn cho nam chỉ là một chiếc nhẫn màu bạc có đính một viên kim cương sáng ở giữa, kim cương không lớn, lại khảm ở bên trong nhẫn, trông cực kỳ đơn giản. Bình thường tuyệt đối không ảnh hưởng đến công việc. Còn kiểu nữ thì là một chiếc nhẫn kim cương được khảm một nửa bằng những viên kim cương nhỏ tinh xảo.
Đặc biệt là kiểu nữ, cực kỳ giống trông giống như những vì sao rải rác trên bầu trời đêm bên dải Ngân Hà, đơn giản nhưng đầy thơ mộng.
Đáng tiếc Uyển Đình cảm thấy nhẫn quá đơn giản, nên chọn một cặp nhẫn có kiểu nữ là viên kim cương hình vuông lớn, xung quanh khảm những viên kim cương nhỏ hình vuông, còn kiểu nam thì cũng khảm kim cương lớn, tạo hình rất hoa lệ.
Chiếc nhẫn này hơi nổi bật, bình thường làm việc anh cần phải tháo ra, nhưng chỉ cần là Uyển Đình thích thì anh đều có thể chấp nhận.
Khi Diêu Nê biết được từ nhân viên bán rằng rằng thì ra ngày đó Sở Duật Hành cũng nhìn trúng cặp này, trong lòng nghĩ, cô nhân viên đừng nói nữa, đến chính bản thân cô còn phải kinh ngạc rằng mình chẳng những có cùng suy nghĩ với ông chú, mà ánh mắt cũng giống nhau như thế?
Cô để ý sự đơn giản của chiếc nhẫn này, vậy thì cô cũng có thể đeo được ở trong quân đội, không có dáng vẻ đeo đầy vàng bạc trên người như một kẻ nhà quê gả cho nhà giàu, hoặc là leo lên nhà giàu.
“Đáng tiếc, nhẫn hơi nhỏ”. Giọng nói của Diêu Nê chứa đầy tiếc nuối. Vừa rồi cô có hỏi nhân viên, nhẫn của bọn họ đều do thợ tạo hình tự tay thiết kế, khác với các cửa hàng sản xuất hàng loạt khác, mỗi kiểu chỉ có một cặp, một cặp duy nhất trên thế giới.
Thế thì tốt! Diêu Nê thích độc nhất vô nhị!
“Vậy thì lấy cái này đi”. Sở Duật Hành đeo kiểu nam vào, sau đó kéo bàn tay nhỏ bé của Diêu Nê qua, cẩn thận ngắm nghía: “Mặc dù tay hơi béo, sau này cố gắng giảm một chút là được”.
Diêu Nê lập tức xám mặt lại!
“Cho xin đi! Là số đo của nhẫn nhỏ hơn!? Tay em béo hồi nào? Ngón tay ngọc ngà mảnh khảnh tiêu chuẩn, có thể làm khuôn được luôn đấy!”. Diêu Nê tức giận kháng nghị.
Hơn nữa! Từ trước đến nay cô chưa từng nghe ai nói là béo ngón tay có thể giảm được cả! Nhìn cái ánh mắt của anh ta lúc nói chuyện kìa, như thể đang nói đến cái móng heo nào đó cực kỳ béo vậy đó!
Rời khỏi tiệm trang sức, Diêu Nê vẫn xoắn xuýt về chiếc nhẫn chật chội trên tay, vừa xuống cầu thang vừa đưa tay ngắm nghía, như vậy làm sao mà thấy đường đi được nữa?
Lúc Diêu Nê không để ý đạp hụt một bậc thang, mất cân bằng, Sở Duật Hành đột nhiên hành động, cả người cô bị anh kéo vào lòng! Nặng nề đập vào lồng ngực của anh!
Lồng ngực rộng rãi như một bức tường thịt thế này, nếu không phải cánh tay anh đang ôm chặt eo cô thì cô nghĩ có lẽ mình sẽ bị bật ngược ra lại rồi!
Bởi vì cầm đồ trong tay, khoảnh khắc nguy hiểm vừa rồi đã khiến đồ trong tay cô rơi trên mặt đất, cả người đu lên người Sở Duật Hành như một con gấu túi! Nhịp tim mạnh mẽ của anh làm rung chuyển gò má cô như đánh trống, mùi thuốc lá thoang thoảng và hơi thở nam tính mạnh mẽ lập tức bao quanh cô!
“Không sao chứ?”. Giọng nói trầm thấp của Sở Duật Hành vang lên trên đỉnh đầu cô, cái cằm hơi lún phún râu của anh vì cúi đầu mà chạm nhẹ vào trán Diêu Nê, cô thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở nóng hổi của anh phả lên mặt mình. Mà bầu không khí mập mờ này như thể lan tràn theo gió, chui vào cổ áo của cô!
“Không, không sao”. Mặt Diêu Nê đỏ rực! Khi cô nhảy ra khỏi Sở Duật Hành, việc đầu tiên của hai người là đồng thời xoay người nhặt đồ trên đấy, nhưng vẫn bị Sở Duật Hành nhanh chân đến nhặt trước, không khỏi chế nhạo cô: “Để tôi cho. Nếu không…ngày mai em lấy ra nó sẽ thành một đống sắt vụn đấy”.
Diêu Nê co quắp khoé môi, bị người ta chê một cách trần trụi như thế, tuyệt đối là lần đầu tiên trong đời! Vừa rồi cô chỉ sơ ý mà thôi! Con người ai mà chưa bao giờ vấp ngã? Bình thường cô cũng không sơ ý như vậy!
Sở Duật Hành giúp Diêu Nê mở cửa ghế phụ ra, để cô ngồi vào và đóng cửa lại giúp cô, lúc xoay người lại, hình bóng cao lớn của anh nhất thời cứng đờ!
Diêu Nê còn thắc mắc, tại sao “người gác cửa” quý hoá là Sở Duật Hành vẫn chưa đi, cô tò mò nhìn theo tầm mắt anh, nhìn thấy trong nhà hàng đối diện, có một cặp nam nữ ngoại hình xứng đôi ngồi bên cạnh cửa kính, đang trò chuyện vui vẻ với rượu ngon, đồ ăn ngon trước mặt.
Người đàn ông cầm cái gì đó có kích thước bằng một cái lọ đưa cho người phụ nữ, mà người phụ nữ thì vẫn chưa nhận lấy, bởi vì giờ phút này cô ta như cảm nhận được cái gì đó mà quay đầu nhìn về phía bọn họ…