⬅ Trước Tiếp ➡
”Tính toán của mình? Cô ta chỉ là một cô gái nông thôn, cũng chẳng có kiến thức gì hết, bản lĩnh lớn nhất trong đời này của cô ta chính là kết hôn với anh.”
Chu Thiệu không hề hạ giọng, anh ta cố ý làm vậy, chính là cố ý để cho cô gái nông thôn kia xấu hổ mà thôi.
Nhưng Chu Thiệu vừa dứt lời thì một chậu nước lạnh đã ập tới trước mặt, biến Chu Thiệu thành một con chuột lột.
“Cô làm gì thế hả? ”
Chu Thiệu lập tức nhảy dựng lên nhìn Khương Ngư.
Vẻ mặt Khương Ngư lạnh lùng.
“Tôi nghe thấy tiếng chó hoang sủa, đương nhiên là muốn ra đánh chó chạy rông thôi.”
“Cô, cái đồ đàn bà đanh đá này, lão Hoắc, anh mặc kệ không quản con bé này à?”
Sắc mặt Hoắc Diên Xuyên cũng có chút khó coi, tuy rằng lời nói của Chu Thiệu có chút khó nghe nhưng Khương Ngư cũng không nên tạt nước thẳng vào người ta như vậy.
Nhưng trước mặt Chu Thiệu, Hoắc Diên Xuyên sẽ không để cho Khương Ngư mất mặt.
“Chu Thiệu, lần này là tôi xin lỗi, anh về trước đi, lát nữa tôi sẽ mời anh ăn cơm, còn giờ để tôi nói chuyện với Khương Ngư đã.”
Chu Thiệu thở phì phò bỏ đi.
Sau khi Chu Thiệu rời đi, Hoắc Diên Xuyên đi đóng cửa sân trước, sau đó bình tĩnh đứng đó nhìn Khương Ngư, sắc mặt có chút khó coi.
“Khương Ngư, cô đang làm gì vậy hả? Chu Thiệu chỉ nói cô mấy câu, thế mà cô lại tạt nước vào người ta sao? Lần này là cô tạt nước, còn lần sau thì sao, có phải cô trực tiếp đánh người ta không?”
Bộ dáng Hoắc Diên Xuyên như thể “chỉ tiếc rèn sắt không thành thép”.
Khương Ngư lập tức tức giận trừng mắt nhìn anh.
“Vậy Hoắc Diên Xuyên, ý anh là sao? Tôi biết anh ta là anh em tốt của anh, muốn bênh vực cho anh, cảm thấy tôi kết hôn với anh là tôi trèo cao, là anh phải chịu ấm ức rất nhiềụ
Tôi cũng đã nói rồi, tôi biết mình sai, tôi không muốn ở bên anh nữa, bây giờ tôi muốn ly hôn với anh, không muốn phụ thuộc vào anh.
Bây giờ anh bênh vực cho người anh em tốt của mình, như vậy chẳng lẽ tôi đáng bị anh ta chỉ trích? Không phải là do anh ta khıêu khích tôi trước sao?”
Thấy dáng vẻ tức giận thở phì phò của Khương Ngư, Hoắc Diên Xuyên chợt ý thức được, có lẽ Khương Ngư vẫn luôn không được vui vẻ, chỉ là cô ấy không hề phát tác ra ngoài, đại khái cô ấy đã sớm hối hận khi kết hôn với anh.
Đột nhiên trong lòng Hoắc Diên Xuyên nhói lên, giọng cũng dịu lại.
“Khương Ngư, có rất nhiều cách để giải quyết vấn đề, tôi sẽ nói chuyện với Chu Thiệu ở bên kia, nhưng cô cũng phải xin lỗi Chu Thiệụ”
“Tôi không đi, anh có muốn thì tự mình đi đi.”
Nói xong Khương Ngư chạy thẳng về phòng mình, hai người lại có một ngày không vui.
Kỳ thật Hoắc Diên Xuyên cũng có chút nhức đầu, anh không có quá nhiều kinh nghiệm giao tiếp với các đồng chí nữ, chưa kể Khương Ngư khác với những đồng chí nữ mà anh biết.
Tự ti, nhưng lại có lòng kiêu hãnh của riêng mình, cũng rất bướng bỉnh.
Khương Ngư nằm trên giường, thực sự tức giận muốn chết, bọn họ thật sự cho rằng Hoắc Diên Xuyên của bọn họ là người tốt sao? Cô căn bản không thèm, có được không?
Đương nhiên Khương Ngư không hề xin lỗi, thậm chí mấy ngày liền không nói chuyện với Hoắc Diên Xuyên. Mà hình như Hoắc Diên Xuyên cũng rất bận, hai người đã mấy ngày không gặp nhaụCó điều, Khương Ngư lại rất vui vì xà phòng thơm hương hoa hồng của mình rốt cuộc đã phơi đủ nắng.
Cô thực sự rất cần tiền, mặc dù số tiền và phiếu mà Hoắc Diên Xuyên đưa có thể giúp cô không phải lo lắng về chuyện ăn uống nhưng cô vẫn phải lên kế hoạch cho bản thân trong tương lai.
Hơn nữa sau chuyện của Chu Thiệu, Khương Ngư không nghĩ rằng cô và Hoắc Diên Xuyên có thể chung sống với nhau được một năm, rất có thể cô sẽ bị Hoắc Diên Xuyên đuổi ra ngoài sớm.
⬅ Trước Tiếp ➡