Thay vì bị đuổi đi, thà tự mình rời đi còn hơn, nên cô phải lên kế hoạch cho mình từ sớm.
”Khương Ngư, không phải mày đã biết từ lâu rồi sao, trong lòng anh ta căn bản không hề có mày. Đừng ảo tưởng nữa, yêu đàn ông, dựa vào đàn ông, mày sẽ trở nên bất hạnh.”
Trong lòng Khương Ngư thầm tự nhủ.
Khương Ngư lắc đầu, nghĩ nhiều như vậy cũng vô ích, vội vàng cất xà phòng thơm đi.
Khương Ngư giữ lại cho mình hai bánh. Một bánh dùng để giặt quần áo, trên quần áo có mùi hoa hồng thoang thoảng, rất thơm. Bánh còn lại dùng để tắm rửa, ngoài việc tắm rửa ra, cô còn dùng thêm nước hoa hồng mà cô đã làm lúc trước.
Nhưng Khương Ngư cũng có chút thấp thỏm không biết xà phòng thơm hương hoa hồng có bán được không, nhưng cũng phải mang ra ngoài bán xem thử.
Khương Ngư hạ quyết tâm, mang xà phòng thơm đi tới huyện thành. Mặc dù thời tiết nắng nóng nhưng cô vẫn không tháo khẩu trang trên mặt, thậm chí còn đội thêm chiếc khăn trùm đầu vừa mới làm xong. Vì sắc đẹp, nóng một chút cô cũng có thể chịu được.
Sau khi vũ trang đầy đủ, mục tiêu của Khương Ngư cũng rất rõ ràng, đó là đi thẳng về phía viện gia chúc nhà máy, chủ yếu là bởi công nhân ở nơi này rất có tiền.
Hơn nữa còn phải là nhà máy dệt có nhiều nhân viên nữ, đám đàn ông đương nhiên xuề xoà, không để ý đến loại xà phòng thơm này, nhưng phụ nữ thì khác.
Hè đến rồi, ai mà không muốn trên người mình nhẹ nhàng khoan khoái thơm tho cơ chứ.
Khương Ngư cũng không ngượng ngùng, lấy tiền thuê một chiếc bàn ở tiệm tạp hoá gần đó, phía trên bày xà phòng thơm của mình.
Dùng bản lĩnh kiếm cơm, cũng không có gì mất mặt.
“Bán xà phòng thơm đây, xà phòng vừa thơm lại vừa sạch.”
Khương Ngư trực tiếp mở miệng hét vang, làm ăn kiểu gì để dễ kiếm tiền, đương nhiên chính là “không biết ngại” và “to gan”.
Mặc dù Khương Ngư đeo khẩu trang nhưng giọng nói của cô lại mang theo khẩu âm phương Nam, mềm mại dịu dàng, rất ngọt ngào, hiếm thấy ở phương Bắc thô kệch. Lúc này cũng vừa lúc tan sở, các nữ công nhân tụm năm tụm ba đi ra khỏi nhà máy, đương nhiên vừa liếc mắt đã nhìn thấy sạp hàng của Khương Ngư.
Đều là người thích náo nhiệt nên khi nhìn thấy có cái mới mẻ, đương nhiên họ đều vây tới.
“Cô bán xà phòng thơm à?”
“Đúng thế.”
“Xà phòng thơm của cô trông khác với xà phòng thơm trong cửa hàng bách hoá nhỉ?”
“Thứ này là do tôi tự làm, tôi có thêm cánh hoa hồng và tinh dầu hoa hồng, giảm bớt thành phần hoá học nên an toàn hơn.”
Khương Ngư giải thích.
“Trông thì ổn đấy, nhưng dùng có sạch không?”
“Nó có đắt không?”
“Đương nhiên rồi, nếu mấy cô không tin thì chúng ta có thể giặt quần áo ở đây thử xem.”
“Về giá cả thì một bánh xà phòng có giá một đồng năm xụ”
“Giá này cũng được đấy.”
“Ừ, rẻ hơn ở cửa hàng bách hoá năm xụ”
Mọi người lúc này cũng tính toán rất kỹ, mặc dù đãi ngộ của công nhân xem như tốt nhất, nhưng nếu như có hàng giá rẻ thì đương nhiên mọi người sẽ không muốn bỏ nhiều tiền hơn.
Chủ yếu là xà bông thơm mà Khương Ngư làm thực sự cũng không tệ.
“Được rồi, nhưng ở đây tôi không có chậu rửa mặt hay quần áo, nếu muốn dùng thử thì làm phiền các cô mang đồ của mình đến đây.”
Khương Ngư cười nói.
Thực ra ban đầu Khương Ngư định tặng miễn phí vài bánh xà phòng nhưng nếu như vậy thì chi phí sẽ tăng lên, lại có nhiều người như vậy, người chiếm lợi được đương nhiên vui mừng, còn người không lấy được xà phòng miễn phí nhất định sẽ khó chịụ
Khi đó sẽ mất đi một số khách hàng, đó không phải là điều Khương Ngư muốn thấy.
Vì vậy, Khương Ngư nghĩ ra cách giặt quần áo trực tiếp tại chỗ để mọi người có thể thấy được hiệu quả, cùng lắm cô chỉ mất một bánh xà phòng mà thôi, cô có thể chịu được chi phí này.