tay còn cầm bản vẽ, là sơ đồ cải tiến máy phát điện.
Tôi đưa anh vào viện lúc 1 giờ 25 phút sáng, đúng chứ?” Cô nhớ rõ từng chi tiết, không phải vì trí nhớ tốt, mà vì chuyện xảy ra hôm đó không thể nào quên được.
Hôm ấy, không rõ anh ăn nhầm thứ gì trong rừng, đầu óc mơ màng, đến mức lảo đảo nhào tới ôm chầm lấy cô.
Mà cô thì vừa nhận lệnh điều về, đang cao hứng uống liền hai chai rượu trắng.
Kết quả… xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Vốn định mặc kệ mà rời đi, nhưng thấy anh là trí thức, lại đang nguy kịch, cô chẳng thể làm ngơ, cuối cùng vẫn phải cắn răng gọi cấp cứụ Cố Hoài Sâm cau mày.
Nghĩ đến chuyện hôm ấy, lòng rối bời, muốn mở miệng lại không biết nói gì.
Bốn ngày nằm dưới hầm, đầu óc anh lúc đó gần như đóng băng, ý thức lơ mơ, phân không nổi đâu là thực đâu là ảo.
Mà chuyện thế này, nói ra giữa đám đông… cũng chẳng khác gì làm mất danh dự của người ta.
Anh nhìn cô, ánh mắt đầy hoài nghi.
Ngay khi không khí còn đang căng như dây đàn, một giọng nữ the thé vang lên “Cô đang đùa đấy à Ông cô cứu ông nội tôi mới có cái hôn ước kia, giờ cô lại lấy lý do cứu anh họ tôi để bắt ép anh ấy cưới mình?
Mơ giữa ban ngày ” “Anh họ tôi là kỹ sư đấy nhé, loại giỏi giang, thuộc diện nhân tài quốc gia.
Mấy cô gái muốn gả cho anh ấy còn phải xếp hàng dài Cô là cái thá gì mà dám đòi với tới?
Không có gương thì cũng biết dùng nước tıểu soi mặt chứ, tự nhìn lại bản thân xem ra cái thể thống gì ” La Điền giận đến run người, hằm hằm như muốn nhào tới xé xác Khương Nguyệt Ảnh.
Cố Mẫn cũng nắm chặt tay áo Cố Hoài Sâm, kéo lại phản đối “Ông ngoại hứa gả người nhà họ La, chứ cô thì liên quan gì Cô xía vào chuyện này làm gì?” Ông cụ nhà họ La ngồi bên cạnh, nghe đến đó chỉ biết thở dài, xoa tay đầy ngượng ngùng.
Khương Nguyệt Ảnh vẫn nhớ rõ, con gái ông cụ năm xưa gả vào nhà họ Cố, sinh được một người con trai xuất chúng.
Nhưng ở kiếp trước, trước khi cô rời đi, cô chưa từng gặp Cố Hoài Sâm.
Dù sao thì, anh cũng là cha ruột của Tiểu Mễ.
Kiếp trước không làm tròn trách nhiệm người cha, kiếp này… chí ít cũng phải cho cô một danh phận.
Cô nhìn thẳng vào mắt anh, dõng dạc nói “Ông cụ nói nhà họ La nợ nhà tôi một ân tình, nên mới có cuộc hôn sự này.
Nhưng máu của con cháu nhà họ Cố cũng chảy từ nhà họ La, cớ sao nhà họ Cố lại không tính?” “Hai tháng trước, nếu tôi không đào anh ấy ra từ đống bùn kia, thì hôm nay nhà các người đã lập bàn tang lễ, không phải mâm cưới.
Tôi muốn anh ấy cưới tôi là quá đáng lắm sao?
Nếu không phục thì bảo La Minh quay về đây đi ” Một tràng lời sắc bén khiến cả nhà họ La im bặt.
Người nhà họ Khương thì lại tươi cười rạng rỡ.
Bọn họ biết Cố Hoài Sâm có tương lai, nếu thành hôn được thể diện nhà họ Khương cũng sáng lạn hơn.
Biết đâu còn được nhận thêm ít sính lễ.
Khương Nguyệt Ảnh liếc một cái đã nhìn thấu tâm tư của họ.
Kiếp trước bị họ bóc lột đến tận xương.
Kiếp này, một đồng cũng đừng hòng “Tôi sẽ không cưới La Minh nữa.
Lễ hỏi nhà họ La, mời tìm cha mẹ tôi mà đòi.
Tôi cũng không cần sính lễ của nhà họ Cố, chỉ cần trời vừa sáng là