có thể lên đơn xin kết hôn.
Kỹ sư Cố, anh đồng ý không?” “Cô điên rồi à Sao lại không cần sính lễ?
Cô…” Một người vừa định mắng, đã bị ánh mắt lạnh lẽo của Khương Nguyệt Ảnh khiến cho nghẹn lời.
Khương Nguyệt Ảnh biết rõ, nhà họ Cố không giống nhà họ La.
Cha của Cố Hoài Sâm là trí thức, từng bị chèn ép, mẹ anh, La Quyên, cũng từng theo chồng đi vùng kinh tế mới chịu khổ mấy năm trời.
Mãi gần đây mới được minh oan, gia đình mới dần được xem trọng.
Những năm bọn họ chật vật nhất, nhà họ La chưa từng giúp đỡ lấy một lần.
Giờ bắt bọn họ đi gánh cái mớ hỗn độn của nhà La, không chỉ bất công mà còn khiến người ta chán ghét.
Nhưng cô chỉ có thể đánh cược một lần.
Nếu thực sự không được, cô đành phải sớm nói thật với Cố Hoài Sâm, sau này rồi tính đường ly hôn.
Dù sao thì cô cũng không muốn mang nợ nhà họ Cố.
Ngay lúc cô định nhắc đến chuyện cứu mạng để lay động Cố Hoài Sâm lần nữa, người đàn ông lạnh lùng, tuấn tú kia cuối cùng cũng lên tiếng.
“Được, sổ hộ khẩu ở chỗ tôi, ba tiếng nữa đăng ký kết hôn.” Câu nói vừa dứt, cả căn phòng lặng ngắt như tờ.
Cố Mẫn níu lấy cánh tay anh trai, nước mắt suýt rơi “Anh, anh nói cái gì vậy?
Anh là hy vọng của cả nhà, sao lại cưới một đứa mù chữ chứ?” Người nhà họ La cũng kinh ngạc nhìn anh.
Nếu nói là vì ham sính lễ thì họ còn chẳng tin, nhưng Cố Hoài Sâm vì cái gì chứ?
Đây chẳng phải tự hủy tiền đồ sao?
Cố Hoài Sâm đứng thẳng lưng, không để ý ánh mắt của người khác.
Giọng anh tuy bình thản nhưng vang dội, kiên định.
“Cô ấy thật sự đã cứu mạng tôi, tôi nên báo đáp.” “Tôi đã hai mươi bảy tuổi, tổ chức cũng thường xuyên lấy lý do xem mắt để làm phiền công việc của tôi.
Sớm lập gia đình, tôi cũng yên tâm làm việc.” “Tôi biết cô Khương học rất giỏi.
Hồi tôi còn học cấp hai, còn nghe cô giáo Ngô nhắc đến cô ấy.
Cô giáo nói đó là mầm non hiếm có trong mười năm trở lại, chỉ là số phận trêu ngươi.
Vậy nên, từ nay về sau, ai cũng không được gọi cô ấy là ‘mù chữ’, càng không được mỉa mai cô ấy là ‘quê mùa’.” Ánh mắt anh quét qua mọi người, không biểu lộ nhiều cảm xúc, nhưng ai cũng không dám hé miệng.
Ngay cả Cố Mẫn cũng lặng lẽ buông tay xuống.
La Điền vẫn chưa thể tin nổi, trong lòng gào thét người La Minh còn chẳng thèm, vậy mà anh họ lại nhận?
Người phụ nữ này chưa làm gì cả mà leo được lên cành cao, dựa vào cái gì?
Gặp được vận cứt chó à?
La Điền không phục “Dưa hái ép sao ngọt được?
Khương Nguyệt Ảnh, cô lấy ơn cứu mạng ra ép cưới, sẽ không có hạnh phúc đâu ” “Ngọt hay không thì phải ăn rồi mới biết.
Tôi có hạnh phúc hay không, không tới lượt anh lo.
Hay là… anh muốn cưới thay?” La Điền lập tức câm nín, nép ngay sau lưng Điền Hồng.
Khương Nguyệt Ảnh nhân lúc cha mẹ còn đang ngây người, nhanh tay lục tủ lấy sổ hộ khẩu, kéo tay Cố Hoài Sâm lên xe.
“Bây giờ anh gọi điện báo đơn vị, tôi đến trước cục dân chính xếp hàng.
Họ vừa mở cửa là chúng ta làm luôn.” Mọi người vẫn còn chưa định thần thì chiếc xe đã lao vút đi dưới chân Cố Hoài Sâm, không còn bóng dáng.
Khương Nguyệt Ảnh ngồi trên xe, vô thức đưa tay đặt lên bụng.
Cố Hoài Sâm liếc nhìn cô, rồi từ bên cạnh đưa sang một