Diệu Hoa tức giận muốn đi tìm Trần Thanh Vũ tính sổ.
Tôi kéo Diệu Hoa lại, cười khổ nhìn Diệu Hoa rồi nói: “Diệu Hoa, trong lòng anh ấy không có chỗ cho mình”
Diệu Hoa cảm thấy không thể tưởng tượng nổi: “Từ trước đến nay anh ta đều đế cậu cô quạnh, bây giờ còn có con với Nguyễn Mỹ, ngay cả ly hôn cũng nhắc nhở cậu? Trần Thanh Vũ, làm sao anh ta có thể như vậy chứ, có tiền thì ngon lắm à?"
“Hiện tại mình rất mệt mỏi, đến bây giờ mình mới biết được bọn mình không phải người của cùng một thế giới. Chỉ là mình vẫn luôn nghĩ rằng chỉ cần mình nguyện ý đợi thì sẽ có thu hoạch, nhưng không ngờ..” Tôi uống một hớp rượu, ánh mắt mông lung.
Trước kia, Diệu Hoa đã nói với tôi đừng ngu ngốc giao cả trái tim lên người Trần Thanh Vũ. Nhưng mà tim tôi đã giao ra thì làm sao có thể thu về chứ.
Tôi vẫn cho rằng chỉ cần tôi ngoan ngoãn, ở biệt thự chờ Trần Thanh Vũ, làm một người vợ hiền dâu thảo thì nhất định Trần Thanh Vũ sẽ cảm thấy chỗ tốt của tôi, sẽ quay đầu lại nhìn
tôi một chút.
Nhưng mà tôi sai rồi, hoàn toàn sai rồi.
Trần Thanh Vũ lướt qua rất nhiều phong cảnh, nhưng chỉ có phong cảnh này là mặc dù anh đã từng dừng lại nhưng chưa hề nhìn thử một chút.
“Cậu thật sự muốn ly hôn sao?” Diệu Hoa chống đầu, ánh mắt thương hại nhìn tôi hỏi.
“Có thể không ly sao?” Tôi hỏi ngược lại, Diệu Hoa im lặng không nói gì.
Uống đến nửa đêm, tôi và Diệu Hoa đặt một căn phòng ngủ ngay bên cạnh quán rượu.
Hôm sau sau khi tỉnh rượu, tôi nói với Diệu Hoa rằng muốn tìm việc làm, có thể đến công ty của cô ấy không.
Diệu Hoa đang làm việc ở tập đoàn Thời Quang, thông qua Diệu Hoa thì tôi cũng có chút hiểu biết về công ty này. Công ty này khá thích hợp với sở thích và chuyên ngành mà tôi học trước đây, đó là chuyên ngành thiết kế.
“Với năng lực của cậu, chắc chắn không thành vấn đề” Diệu Hoa gật đầu nói: “Nhưng mà sẽ cần người bên chuyên ngành đó phỏng vấn. Cậu trở về đặt những bản thiết kế phòng làm việc trước đây của cậu vào trong sơ yếu lý lịch”
“Được.” Tôi gật đầu một cái, trong lòng thầm trông đợi. Tốt nghiệp đại học xong thì tôi đã kết hôn với Trần Thanh Vũ, sau khi kết hôn cũng chưa từng đi làm. Mẹ chồng nói rằng dù sao tôi cũng đã làm vợ của Trần Thanh Vũ rồi, công việc bên ngoài sẽ có ảnh hưởng không tốt.
Bà ấy nói nếu tôi gả đến nhà họ Trần thì phải tuân thủ theo quy cũ của nhà họ Trần. Tôi cũng rất ngây thơ nên đã đồng ý.
Cũng may, mặc dù hằng năm đều chờ đợi ở nhà họ Trần không hề ra khỏi cửa nhưng vì giải sầu trong lúc buồn chán và cô đơn, đồng thời cũng tránh cho việc quên hết toàn bộ những kiến thức đã học nên tôi đã len lén thiết kế phòng làm việc trên mạng.
Làm công việc này rất đơn giản, đến những trang mạng chuyên nghiệp tìm khách hàng rồi dựa theo yêu cầu của bọn họ
để làm bản thiết kế. Sau đó thì đấu thầu, khách hàng nào nhìn trúng sẽ mua lại.
Nhưng mà tôi thiết kế không nhiều, tiền kiếm được cũng không nhiều. Bởi vì làm việc nhà khá nặng nhọc lại còn phải xã giao khi cần thiết, sợ mẹ chồng phát hiện nên tôi luôn làm việc vào đêm khuya.
Cũng may Trần Thanh Vũ không thường về nhà, thời gian tự do buổi tối của tôi cũng đầy đủ.
Bây giờ, tôi ly hôn với Trần Thanh Vũ thì sẽ không có nguồn kinh tế cho nên tôi phải chuẩn bị sẵn sàng, kiếm tiền tự nuôi bản thân và trả số nợ còn thiếu cho Trần Thanh Vũ.
“Cái gì? Khách hàng không hài lòng với bản thiết kế? Chẳng lẽ cậu không biết tập đoàn muốn tranh giành quyền trưng bày của cửa hàng tổng hợp bên Paris sao?”
“Không có phương pháp nào có tác dụng cả, bảo người bên bộ phận thiết kế lấy ra một bản thiết kế khiến khách hàng hài lòng. Nếu không thì toàn bộ cút hết đi”.
Buổi trưa, khi tôi trở về nhà họ Trần thì nghe thấy Trần Thanh Vũ nổi giận với cấp dưới trong thư phòng.
Âm mưu của Nguyễn Mỹ
Tôi nhìn dáng vẻ tràn đầy phiền muộn của anh thật khiến người khác đau lòng.
Do dự chốc lát, tôi vẫn đi vào, nhỏ giọng nói: “Thanh Vũ, có phải đã xảy ra chuyện gì không?”
Trần Thanh Vũ liếc nhìn tôi, vẻ mặt không kiên nhẫn nói: “Chuyện trên phương diện làm ăn, cô thì biết gì chứ? Ra ngoài đi."
Nói xong, anh liền cầm ly rượu chát trên bàn rồi bắt đầu uống từng hớp lớn. Sau đó lại dùng sức đặt mạnh ly rượu xuống bàn, đi nhanh ra cửa.
Trong lòng tôi đau khổ, mặc dù mấy năm qua anh lạnh lùng và hờ hững với tôi nhưng ít ra vẫn còn giữ thể diện và để ý đến cảm nhận của tôi một chút.
Nhưng bây giờ, anh đã không cần giữ loại thể diện này trước mặt tôi nữa.
Chỉ còn lại chán ghét trần trụi.
Tôi vào phòng tắm nằm trong bồn tắm lớn, dáng vẻ lo âu của Trần Thanh Vũ luôn quanh quẩn không tan. Hình tượng Trần Thanh Vũ cho tôi chính là một người không gì không thể, đến bây giờ vẫn chưa từng lộ ra dáng vẻ như vậy.
Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng tôi vẫn lấy điện thoại di động ra bấm một dãy số rồi gọi đi. Đây là số điện thoại của thư ký Trần Thanh Vũ, người thư ký này là đàn anh thời đại học của tôi, bình thường cũng rất chăm sóc tôi.
Anh ấy nói cho tôi nghe hết tất cả mọi chuyện, nói rằng lần này là một hạng mục ở nước ngoài dùng một loạt các bản thiết kế thời trang để tranh giành quyền trưng bày của một cửa hàng