“Là anh trai gặp khó khăn, em không biết tìm ai cả. Số tiền này em sẽ nghĩ cách trả lại cho anh..” Tôi còn muốn giải thích nhưng không ngờ hiểu lầm của anh với tôi ngày càng sâu.
“Nếu như lý do này của cô có thể khiến cho cô yên tâm, vậy tôi sẽ tạm thời tin tưởng. Tôi cho cô năm mươi triệu, còn mua cho cô cả biệt thự và xe, đừng nói nhà họ Trần tôi bạc đãi cô!” Trần Thanh Vũ thẳng thắn, con người hiện lên vẻ chán ghét, kẹp một tờ chi phiếu từ trong túi áo rồi ký tên ném tới trước mặt tôi.
Đáy mắt Trần Thanh Vũ tràn đầy mỉa mai và giễu cợt khiến cho tôi không còn chỗ để chui.
Tôi chỉ cảm thấy vô cùng choáng váng.
“Đừng ở trước mặt tôi giả vờ đáng thương, những năm nay những gì nhà họ Trần thiếu cô đã trả sạch rồi" Trần Thanh Vũ lại bổ sung một câu, sau đó quay người rời khỏi.
Anh nói đúng.
Sau khi kết hôn, chỉ cần là nhà tôi xảy ra chuyện gì thì đều là Trần Thanh Vũ ra mặt giải quyết. Nhà họ Huỳnh của chúng tôi ỷ vào cái mạng mà ba cho nhà họ Trần nên giống như quỷ hút máu vậy, quấn vào thân cây to của nhà họ Trần.
“Em không cần số tiền này, em không cần!” Tôi xé nát chi phiếu, dường như muốn bảo vệ vẻ tôn nghiêm cuối cùng của mình.
“Được thôi, vậy thì mười triệu” Trần Thanh Vũ lại viết một tờ chi phiếu khác đưa cho tôi. Lúc xoay người trở về phòng bệnh lại nghiêng đầu cười nhạt với tôi: “Huỳnh Bảo Nhi, tôi cũng muốn xem thử cô còn đòi hỏi gì ở tôi nữa!”
Sự không thông cảm của mẹ
Tôi cầm tờ chi phiếu mười triệu kia giống như củ khoai lang phỏng tay vậy, mặt đầy khổ sở.
Mặc dù tôi không muốn tham lam bất cứ thứ gì nhưng mà hành động tối của tôi lại khiến Trần Thanh Vũ bán rẻ tôi.
Trong mắt anh, tôi cầm mười triệu này chỉ là vừa mới bắt đầu thôi.
Sau khi nhìn bóng lưng Trần Thanh Vũ dần dần biến mất, tôi mới phát hiện hai mắt ngấn lệ đã tuôn ra như suối.
Tôi biết vấn đề ở đâu nhưng tôi không cách nào thay đổi được. Giữa người và người thật sự có một khoảng cách không thể nào vượt qua!
Sau khi lấy được tiền, tôi đi thẳng đến nhà mẹ. Nhìn vẻ mong đợi của mẹ thì đưa tầm chi phiếu mười triệu cho bà, tôi không muốn nói gì nhiều nên nghiêng đầu quay đi.
“Sao không lấy nhiều một chút? Nói mười triệu thì cậu ấy quả thật đưa mười triệu sao, gần đây mẹ rảnh rỗi không có việc gì làm nên muốn buôn bán nhỏ” Mẹ nhìn thấy chi phiếu rất vui vẻ, sau đó lại bất mãn nói.
Tôi nghe xong câu này của mẹ, trong lòng không khỏi nổi giận: “Mẹ, nhà họ Trần không phải ngân hàng, cũng không phải máy rút tiền của chúng ta!”
Mười triệu đã rất quả đáng, hơn nữa chi nhiều hơn thu chính là hình tượng của tôi trong lòng Trần Thanh Vũ.
Nhưng mẹ tôi không bao giờ hiểu.
“Con là người nhà họ Trần, chúng ta lấy một chút tiền thì sao chứ?” Mẹ ưỡn ngực, thẳng thừng nói.
Sau khi tôi nghe vậy, đột nhiên trong lòng vô cùng đau xót: “Mẹ, nếu như mẹ còn thấy không đủ thì trả tiền này lại cho con. Mẹ tự đi tìm người nhà họ Trần đi, con không lo nữa”
Nói xong, tôi quay mặt bỏ đi nhưng mẹ nắm tay tôi lại, cười ngượng nói xin lỗi rồi còn bảo tôi ở lại ăn cơm trưa. Tôi không có hứng thú nên không muốn ăn, từ chối thẳng.
Nhưng bà còn chưa buông tay, liếm môi nói: “Tiền thôi mà, mười triệu cũng đủ rồi, nếu con không thích thì không lấy nữa... Nhưng mà còn có thể tìm Trần Thanh Vũ ký một hợp đồng của hàng quần áo ở cửa hàng tổng hợp của nhà bọn họ không? Đây là chuyện hai bên đều có lợi, cậu ấy sẽ đồng ý.” Tôi nghe xong giậm mạnh chân.
Bà muốn quần áo sản xuất trong xưởng của anh cả gia nhập vào cửa hàng tổng hợp nổi tiếng dưới trướng tập đoàn Trần Thăng.
Tôi hiểu rất rõ, những thứ được trưng bày ở cửa hàng tổng hợp đều là đồ đắt tiền. Hơn nữa chất lượng còn rất cao, kiểm định rất nghiêm khắc. Với sản phẩm được sản xuất ở xưởng của anh cả thì vốn dĩ không vào được.
Tôi thật sự rất phiền, tính tình của mẹ là như thế, luôn không suy nghĩ thấu đáo. Rõ ràng là chiếm hời của người khác còn cho rằng trên mặt bản thân dát vàng!
Nếu quả thật là chuyện hai bên cùng có lợi thì còn lợi dụng kêu tôi đi nói chuyện làm gì?
“Chuyện này mẹ bảo tự bản thân anh cả đi nói chuyện với tập đoàn Trần Thăng đi. Con không có quyền can thiệp vào chuyện công việc của Trần Thanh Vũ" Tôi cau mày nói.
“Trần Thanh Vũ là chồng con, con nói chuyện với Thanh Vũ một chút thì xong rồi. Chẳng lẽ con cảm thấy như vậy là phiền phức sao?” Mẹ không nhịn được nói.
Tôi gằn từng chữ một: “Đừng nói đến việc trước giờ con chưa từng can thiệp vào chuyện làm ăn của nhà họ Trần, có muốn cũng không can thiệp được. Mẹ đừng trách con nói thắng, vốn dĩ quần áo trong xưởng của anh cả không đạt tiêu chuẩn, muốn mở cửa hàng bán quần áo ở tập đoàn Trần Thăng chắc chắn là nằm mơ rồi”
“Làm gì nằm mơ? Giám đốc tập đoàn Trần Thăng là con rể mẹ, bây giờ mẹ muốn cho quần áo trong xưởng nhà mình gia nhập vào cửa hàng tổng hợp của bọn họ thì sao chứ? Chuyện
đôi bên cũng có lợi, sao lại không được?” Vẻ mặt mẹ khó hiểu.
Tôi biết bà bắt đầu làm loạn rồi, vốn dĩ nói không thông được nên bèn qua loa lấy lệ nói rằng mình sẽ trở về thương lượng với Trần Thanh Vũ thử. Vì thế mẹ mới hài lòng buông tôi ra, để tôi đi khỏi.
Tôi lang thang trên đường, cũng không muốn trở về nhà họ Trần, buồn bã đến mức không biết phải làm gì. Một lúc lâu sau, tôi gọi điện thoại cho Diệu Hoa bảo Diệu Hoa ra nói chuyện với tôi.
Nhận được điện thoại, cô ấy cứ thế mà lập tức chạy ra. Thấy dáng vẻ của tôi thì cô ấy đoán chừng trong lòng tôi có chuyện buồn phiền nhưng cô ấy không hỏi nhiều, nói sẽ dẫn tôi đi thả lỏng.
Sau đó, cô ấy đưa tôi đến New World để uống rượu.
Uống vào một chút rượu, tôi lại không nhịn được khát khao muốn kể chuyện của bản thân bèn nói cho Diệu Hoa những chuyện mấy ngày nay.