Tôi đè những suy nghĩ trong lòng xuống, bắt đầu làm việc.
Hôm nay, tôi đang muốn đi thảo luận một phương án thiết kế áo cưới với khách hàng thì bị mẹ chồng ngăn lại.
“Huỳnh Bảo Nhi, gần đây cô làm trò gì vậy? Tại sao cả ngày đều không thấy cô?” Mẹ chồng nheo mắt lại, nhìn chằm chằm vào tôi rồi nói.
Tim tôi đập rộn lên nói: “Con... gần đây sức khỏe mẹ con không tốt.”
Mẹ chồng lạnh lùng nhìn: “Cô ngoan ngoãn nói thật đi, có phải cô có đàn ông bên ngoài không?”
“Mẹ, con không có” Chỉ trích của mẹ chồng khiến cho tôi có chút uất ức. Chẳng qua tôi chỉ có công việc khác bên ngoài mà thôi, tại sao phải chịu đựng loại chỉ trích này chứ?
Mẹ chồng kiềm chế lại, cười lạnh nói: “Thách cô cũng không dám, tốt nhất cô không nên làm ra chuyện xấu hổ gì lừa gạt nhà họ Trần chúng tôi. Bằng không tôi sẽ cho cô biết tay”
Tôi nhìn mẹ chồng gật đầu liên tục.
Mẹ chồng không để ý tới tôi nữa, đi đến thẩm mỹ viện. Tôi thấy vậy không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Tôi lấy tốc độ nhanh nhất để chạy đến chỗ hẹn với khách hàng, vào lúc đang thảo luận thiết kế loại nào với khách hàng thì đột nhiên trên đỉnh đầu vang lên âm thanh của Trần Thanh Vũ.
Vô tình gặp được Trần Thanh Vũ
“Huỳnh Bảo Nhi?”
Nghe được âm thanh của Trần Thanh Vũ, cây bút tôi đang cầm trong tay liền rơi xuống mặt đất.
Tổi kinh ngạc ngẩng đầu thì thấy Nguyễn Mỹ và Trần Thanh Vũ từ phòng cà phê trên lầu đi xuống.
Nguyễn Mỹ thật đúng là như hình với bóng với Trần Thanh Vũ, hôm nay cô ta mặc một bộ váy dệt kim cổ chữ V, bên ngoài là chiếc áo lông trắng tinh. Trên mặt trang điểm tinh xảo, mỉm cười quyến rũ khiến cả người cô tôi trông vô cùng cao quý.
“Cô Trần, đây là ai thế?” Nguyễn Mỹ nhìn tôi sau đó đưa mắt về phía người khách hàng bên cạnh tôi. Tôi lo chuyện công việc của bản thân bị Trần Thanh Vũ biết được, lập tức nói dối: “Đây là... thầy giáo hội đại học của tôi. Chúng tôi đang nói chuyện phiếm thôi”.
Người khách hàng kia chỉ kinh ngạc nhìn tôi nhưng cũng không lên tiếng.
Trần Thanh Vũ nghiệm mặt lại, lãnh đạm nhìn tôi. Tôi càng cảm thấy bất an.
“Thanh Vũ, chúng ta đi thôi. Chúng ta đừng quấy rầy Bảo Nhi ôn chuyện cũ với thầy giáo nữa” Nguyễn Mỹ ôm cánh tay Trần Thanh Vũ, sau khi nói câu đấy thì nhìn tôi mỉm cười ẩn ý. Hai chữ thầy giáo bị cô ta nhấn giọng mà nói.
Rất rõ ràng, ngay cả cô ta cũng nhìn ra căn bản người khách hàng không phải là thầy giáo của tôi.
Cũng phải trách tôi, dưới tình thế cấp bách như thế, vừa nhìn một cái thì có thể nhìn thấu sự luống cuống của tôi rồi.
Đây là một khách hàng năm khoảng chừng ba mươi tuổi nhưng dáng người khá đẹp, lại bởi vì nhà có chuyện vui mà cả
người đều tràn đầy vẻ hạnh phúc, mặt mũi hồng hào cho nên nhìn sơ thì tuổi tác cũng không khác biệt với tôi nhiều lắm.
Trần Thanh Vũ nhìn chằm chằm vào người khách hàng của tôi một lúc lâu, ánh mắt u ám thật đáng sợ. Tôi cũng không biết tại sao anh lại như vậy.
Thật may, cuối cùng có thể là do Nguyễn Mỹ có việc gấp nên đã kéo anh đi.
Nhìn kẻ thứ ba và người đàn ông của tôi cùng nhau rời khỏi trước mắt tôi, tôi vội vàng đè nén nỗi đau khổ và buồn phiền trong lòng, nói xin lỗi với khách hàng: “Xin lỗi, vừa rồi bởi vì tình thế cấp bách nên mới có thể mới có thể...”
“Người đàn ông kia là ai vậy?” Người khách hàng nghi ngờ hỏi.
Tôi há miệng, khó trả lời. Cũng không thể nói với anh tôi rằng đó là chồng tôi được.
“Anh ấy có địch ý rất mạnh với tôi” Người khách hàng thấy tôi không trả lời, ngay sau đó cười một tiếng: “Chắc là đang ghen rồi”
“Làm sao có thể chứ? Tôi bật cười lắc đầu, Trần Thanh Vũ sẽ ghen vì tôi và một người đàn ông khác ở cạnh nhau sao?
Đương nhiên là không thể nào rồi, anh chắc chắn lo sợ tôi ra ngoài nhiều quá sẽ khiến anh mất mặt!
Sau khi tham khảo phương án thiết kế lễ thành hôn thì người đàn ông không nói gì nhiều, rất mau lẹ ký hợp đồng.
Tôi thu dọn đồ đạc vội vàng trở về nhà họ Trần, còn phải làm cơm tối nữa.
Trần Thanh Vũ ngồi trên ghế sa lon cầm một ly rượu chát trong tay, yên tĩnh nhìn rượu trong tay mà ngẩn người.
Tôi thấy Trần Thanh Vũ nên sợ hoảng hồn, tôi cho rằng tôi nay Trần Thanh Vũ nhất định sẽ chăm sóc Nguyễn Mỹ nhưng không ngờ thế mà anh lại quay về.
“Rốt cuộc người hôm nay là ai?” Trần Thanh Vũ nhìn tôi, buông ly rượu chát trong tay xuống, âm thanh lạnh lùng vang
lên.
“Là...thầy giáo đại học của em” sống lưng tôi lạnh toát