nhưng cũng chỉ có thể cắn chết điểm này.
Trần Thanh Vũ rầm một tiếng, bàn tay nặng nề đập lên bàn.
Anh đứng dậy đi đến gần tôi, ngón tay thon dài bóp cằm tôi, ánh mắt mỉa mai cùng với giọng nói lạnh như băng: “Huỳnh Bảo Nhi, cô cho rằng tôi là thằng ngu sao? Người đó là giám đốc bộ phận thiết kế áo cưới của Đại Phong. Sao lại là giáo sư đại học của cô rồi? Hả?” Thì ra Trần Thanh Vũ biết người đàn ông kia?
Tôi buông mắt xuống, nhỏ giọng nói: “Anh ta là khách hàng của em, bây giờ em đang đi làm ở công ty của Diệu Hoa”
Giỏi thật, lá gan lớn hơn rồi, lại còn dám chạy ra ngoài làm việc nữa” Trần Thanh Vũ buông tay ra, ánh mắt ác nghiệt nói. Tôi căng thẳng nhìn Trần Thanh Vũ, lắp bắp nói: “Em... muốn đi làm.”
“Tôi không muốn lo tới chuyện của cô nhưng mà nếu cô dám phóng đãng với thằng đàn ông khác thì cẩn thận tôi sẽ không khách sáo với cô đầu!” Trần Thanh Vũ lạnh nhạt lau ngón tay, nói với tôi.
“Em không đâu, em chỉ đi làm mà thôi” Tôi cười khổ.
Phóng đãng? Thật châm chọc, từ này lại được nói ra từ trong miệng anh.
Trần Thanh Vũ bỏ khăn giấy trong tay xuống, đứng dậy đi lên lầu.
Nhận được sự ngầm đồng ý của Trần Thanh Vũ, tôi đi làm càng mạnh dạn hơn.
Hôm sau, tôi đến công ty thì giám đốc nói với tôi rằng chúng tôi vừa mới có một hợp đồng hợp tác với tập đoàn Trần Thăng. Hy vọng tôi đại diện cho tập đoàn Thời Quang đến tập đoàn Trần Thăng bên kia bàn chuyện hợp tác.
Tôi liền mất bình tĩnh tại chỗ, sếp lớn của tập đoàn Trần Thăng là Trần Thanh Vũ, làm sao tôi dám qua đó chứ.
Nhưng mà giám đốc nhất định chỉ đích danh tôi phải đi, vì thể tôi chỉ có thể bất đắc dĩ cầm bản thiết kế của mình đến tập
đoàn Trần Thăng.
Lúc ấy tôi quả thật xui xẻo, vào lúc tôi đến tập đoàn Trần Thăng thì trùng hợp một giám đốc của bộ phận quan hệ xã hội bị tập đoàn Trần Thăng sa thải nên đã nổi điên lên, cầm dao chém lung tung. Những người ở đó cũng không dám tiến đến gần, giám đốc của bộ phận quan hệ xã hội đúng lúc nhìn thấy tôi muốn lên thang máy thì bắt lấy tôi.
“Anh làm gì vậy, thả tôi ra” Tôi nhìn vẻ mặt dữ tợn của người đó, bị dọa sợ không nhẹ. Nhưng mà người đàn ông nắm chặt lấy tôi hét lớn: “Câm miệng lại cho tôi, nếu cô dám nói thêm câu nào nữa thì ông đây sẽ đâm chết cô ngay tại chỗ”
Tôi biết người này nói thật, tôi thấy anh ta đã kề dao vào sát cổ tôi. Tôi bị sợ nên không dám động đậy, chỉ sợ người này mất khống chế thì thật sự sẽ đâm chết tôi.
“Nguyễn Hào Nam, anh mau buông cô gái này ra” Đội trưởng đội an ninh cầm một chiếc loa phóng thanh nói với Nguyễn Hào Nam đang bắt giữ tôi.
Nhưng mà Nguyễn Hào Nam không hề để ý đến anh ấy, đè tôi vào thang máy đi thẳng đến lầu hai mươi hai.
“Anh tỉnh táo chút đi, giết người là phạm pháp đấy. Có chuyện gì có thể nói ra nghe thử một chút không? Tôi cẩn thận khuyên nhủ.
Im miệng cho tôi, nói nữa tôi sẽ giết chết cô” Nguyễn Hào Nam gầm thét một cách thô bạo với tôi.
Tôi đành phải im miệng.
Nguyễn Hào Nam lôi tôi, mạnh bạo kéo tôi đến một căn phòng họp.
Tôi chưa bao giờ đến tập đoàn Trần Thăng, không hề hiểu rõ bố cục nơi này nhưng vào lúc tôi nhìn thấy người chủ trì cuộc họp là Trần Thanh Vũ thì tôi biết đây là nơi mà bình thường anh hay họp.
Vẻ mặt Trần Thanh Vũ tái xanh, đứng lên nói: “Nguyễn Hào Nam, anh muốn làm gì?”
Từ đầu đến cuối, anh không hề liếc nhìn tôi.
“Làm gì à? Tôi chỉ muốn tổng giám đốc Trần anh cho tôi một công đạo mà thôi” Nguyễn Hào Nam nói.
“Công đạo? Tham ô nhận hối lộ, dùng tiền của công làm của riêng. Bây giờ tôi chỉ sa thải anh thôi, không đưa anh vào tù là đã nể tình những công lao trước đây của anh rồi.” Trần Thanh Vũ lạnh nhạt nói.
Tôi cảm thấy vô cùng đau lòng, cho dù đem sự sống chết của tôi đặt trước mặt anh thì anh vẫn lạnh lùng và bình tĩnh như vậy.
Trong mắt anh, rốt cuộc tôi được xem là gì chứ?
“Tôi muốn anh trả lại tối số tiền kia” Nguyễn Hào Nam cầm dao, gầm nhẹ về phía Trần Thanh Vũ.
Trần Thanh Vũ cười lạnh một tiếng, nói với Nguyễn Hào Nam: "Anh cảm thấy anh có thể uy hiếp tôi sao?”
“Không đưa tiền thì tôi sẽ giết cô ta” Nguyễn Hào Nam kích động nói.
Lưỡi dao liền rạch một đường ngay trên cổ tôi, tôi đau đến phát run, không nhịn được kêu lên.
Ánh mắt Trần Thanh Vũ bỗng chốc thay đổi: “Được rồi, ba triệu. Tôi cho anh” Nói xong, anh lấy một tờ chi phiếu ra, viết một dãy số rồi đưa cho Nguyễn Hào Nam.
Nguyễn Hào Nam nhận lấy chi phiếu, vẻ mặt vui mừng. Mà ngay lúc này...
Bị thương
Ai ngờ Nguyễn Hào Nam phản ứng rất nhanh, hai người an ninh nhào lên thì bị đụng vào nhau, Nguyễn Hào Nam trái lại tránh thoát được.