⬅ Trước Tiếp ➡
 Không có... em cũng không có làm gì cả. Thanh Vũ, anh nghe em nói đi, em thật sự..”
Tôi xông đến muốn giải thích rằng tôi không phải cố ý ngã xuống đụng vào Nguyễn Mỹ.
 Nhưng mà vẻ mặt Trần Thanh Vũ lạnh lùng hất tay tôi ra, ôm lấy Nguyễn Mỹ đang không ngừng rên rỉ trên mặt đất, nói với giọng tàn khốc: “Huỳnh Bảo Nhi, cô nghe cho rõ đây. Nếu như Nguyễn Mỹ có chuyện gì, tôi sẽ không tha cho cô”.
“Thanh Vũ, em không có... em thật sự không phải cố ý? Tôi bị âm thanh tàn ác của Trần Thanh Vũ làm cho hoảng sợ, chỉ có thể giải thích hỗn loạn.
Trần Thanh Vũ hoàn toàn không nghe, ôm Nguyễn Mỹ biến mất trước mắt tôi. Trong lúc này, bỗng chốc chỉ còn lại một
mình tôi.
 Vũng máu ở cửa kia rõ nét như vậy khiến tôi run sợ cả người.
Tôi bò dậy từ dưới đất nhưng lại té xuống lần nữa, tôi thấy quần và cánh tay bị trầy xước, trên trán cũng có vết máu nhỏ xuống. Cố nén nước mắt, tôi khập khễnh rời khỏi biệt thự của Nguyễn Mỹ.
Lần này Trần Thanh Vũ chắc chắn sẽ rất hận tôi rồi? Anh nhất định sẽ cho rằng tôi ghen tị với Nguyễn Mỹ nên muốn làm hại đứa con của bọn họ.
“Chị dâu, sao chị lại ở đây? Còn bị thương nữa?” Tôi đứng giữa đường ngơ ngác, muốn đón xe nhưng hôm nay là ngày tết, rất ít xe chạy.
Vào lúc tôi ngồi trên ghế dài ở trạm xe buýt để tránh tuyết thì một chiếc xe dừng lại trước mặt tôi. Trần Thanh Kiên từ trên xe bước xuống, anh ấy là con trai của bác cả Trần Thanh Vũ, nhỏ hơn Trần Thanh Vũ hai tuổi.
Bởi vì đã ra ở riêng nên anh ấy cũng không ăn tết cùng với chúng tôi.
Anh ấy tao nhã lịch sự, không có loại kiêu ngạo của người nhà họ Trần, khá bình dị dễ gần. Nếu có anh ấy ở đó thì có lẽ sẽ nói vài lời giúp tôi.
Tôi sờ mặt mình lạnh cóng, khẽ tránh tầm mắt Trần Thanh Kiên, không muốn để anh ấy nhìn thấy dáng vẻ thê thảm của tôi.  “Lên xe trước đi, em đưa chị đến bệnh viện” Trần Thanh Kiên xuống xe, nhìn qua vết thương trên người tôi rồi đỡ tôi lên
xe.
Nguyễn Mỹ sanh non
Sau khi lên xe, trong chốc lát tôi đã cảm thấy ấm áp hơn rất nhiều. Vừa nhảy mũi một cái, Trần Thanh Kiên lập tức cởi áo khoác trên người xuống cho tôi đắp.
 Trước giờ tôi chưa từng thân mật với đàn ông như vậy, đột nhiên không biết phải làm sao.
Cuối cùng dưới sự kiên trì của Trần Thanh Kiên, tôi vẫn phủ thêm chiếc áo khoác của anh ấy.
Sau khi đến bệnh viện, bác sĩ xử lý vết thương cho tôi một lát rồi Trần Thanh Liên hỏi tôi chuyện là thế nào.
Tôi kể tất cả mọi chuyện cho Trần Thanh Kiến nghe, Trần Thanh Niên im lặng trong chốc lát.
Tôi cho rằng Trần Thanh Kiên cũng nghĩ là tôi ghen tị Nguyễn Mỹ đang mang thai đứa trẻ nên mới có ý đẩy ngã Nguyễn Mỹ, vì thế cuống cuồng giải thích: “Thanh Kiên, chị không có... Em tin tưởng chị đi, chị thật sự không cố ý đẩy Nguyễn Mỹ mà”
“Em tin chị” Trần Thanh Niên ngẩng đầu lên, vẻ mặt anh tuấn vô cùng chân thành.
Tôi ngơ ngác nhìn Trần Thanh Kiên, nước mắt rơi xuống như mưa.
Chồng tôi không tin tôi nhưng một người ngoài như Trần Thanh Niên lại tin tưởng tôi, thật sự là một chuyện vô cùng châm chọc.
 “Em đưa chị về trước.” Trần Thanh Kiên đứng dậy, nói với tôi.
Tôi gật đầu, vào lúc Trần Thanh Kiên đi qua muốn đỡ thì tôi từ chối.
Dù sao tôi cùng là người đã kết hôn, thân mật với Trần Thanh Kiên như vậy sẽ bị người ngoài lời ra tiếng vào. Trần
Thanh Kiên cũng hiểu rõ, không miễn cưỡng tôi nữa.
 Cậu ấy đưa tôi đến cửa biệt thự, nói rằng sẽ đưa tôi vào. Tôi không đồng ý, nếu mẹ chồng nhìn thấy tôi và người đàn ông khác cùng nhau trở về sẽ gây thêm phiền phức.
 Cho dù người này cũng là đàn ông của nhà họ Trần nhưng tôi không muốn có thêm loại phiền phức này.
Mới vừa vào cửa, mẹ chồng liền tức giận vội vàng vọt tới trước mặt tôi, giơ tay lên đánh tôi một bạt tai.
Vừa đánh vừa mắng: “Huỳnh Bảo Nhi, tôi thật sự rất thất vọng với gia giáo của gia đình cô. Loại chuyện bỉ ổi này cô cũng làm được sao? Sao lòng dạ cô lại ác độc như vậy?”
“Đứa trẻ của Nguyễn Mỹ không còn nữa thì có phải cô rất vui vẻ không? Người phụ nữ lòng dạ rắn rết này.”
Đứa con của Nguyễn Mỹ quả thật không còn nữa sao?
Tôi thành thật nhìn Trương An, đón nhận những chửi rủa của Trương An.
“Mau chóng ly hôn với Thanh Vũ, sau này tôi không muốn nhìn thấy cô trong biệt thự nữa!” Trương An mắng đến khi mệt mỏi, trút hết lửa giận mới vội vàng đi lên lầu.
Tôi đứng giữa trung tâm căn biệt thự, vẻ mặt uể oải. Quản gia ở bên cạnh nhìn tôi mỉa mai.
⬅ Trước Tiếp ➡