Đây chính là cuộc sống của cô chủ nhà giàu như tôi. Chồng không thương, mẹ không yêu. Tôi trở về phòng thì nhận được điện thoại của mẹ.
Bà còn chưa biết chuyện của Nguyễn Mỹ, chỉ là lần lượt nhắc nhở tôi phải hỏi Trần Thanh Vũ lấy mười triệu trước trưa ngày mai. Nếu không công xưởng của anh trai sẽ phải phá sản, những nhân viên kia sẽ gây chuyện.
Tôi tuyệt vọng đặt điện thoại xuống, không biết phải làm sao.
Nguyễn Mỹ sanh non, Trần Thanh Vũ nhất định rất hận tôi, làm sao có thể bảo anh đưa tôi mười triệu chứ?
Hôm sau, bầu trời vẫn còn tuyết rơi. Tôi xách một giỏ trái cây, lôi cả người đầy thương tích đến bệnh viện thăm Nguyễn
Mỹ. Đồng thời cũng muốn giải thích rõ đầu đuôi ngọn ngành với Trần Thanh Vũ chuyện này.
Tôi không muốn anh oán trách tôi cả đời.
Lúc tôi đến thăm, Trần Thanh Vũ không có ở đây. Nguyễn Mỹ đang uống canh, sắc mặt tái nhợt.
Sau khi cô ấy nhìn thấy tôi, ánh mắt dịu dàng khẽ lên tiếng: “Thanh Vũ đánh cô cũng bởi vì lo lắng cho tôi, hy vọng cô bỏ qua cho. Tôi đã giải thích với Thanh Vũ rồi, không phải do cô đẩy tôi, đứa trẻ sanh non sẽ không trách cô”
Tôi không ngờ Nguyễn Mỹ sẽ nói như vậy.
Bởi vì tôi vẫn cho rằng Nguyễn Mỹ cố ý đụng tôi, cố ý khiến cho bản thân sanh non.
Nhưng đột nhiên cô ta phủ nhận những chuyện này, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?
Thật sự chẳng lẽ là ngoài ý muốn sao?
Tôi liếm môi, đặt giỏ trái cây xuống: “Vậy cô nghỉ ngơi cho khỏe”
“Sức khỏe tôi vẫn tốt, chỉ là đứa trẻ không còn nữa nên tôi rất khó chịu. Thanh Vũ càng khó chịu hơn, tối hôm qua anh ấy ôm tôi khóc giống như một đứa trẻ vậy” Ánh mắt Nguyễn Mỹ bị thương, sờ lên bụng.
Trần Thanh Vũ... khóc?
Tôi bị lời nói của Nguyễn Mỹ làm chấn động, trong nhận thức của tôi thì Trần Thanh Vũ là một người đàn ông vô cùng
mạnh mẽ, tôi không thể tưởng tượng ra được Trần Thanh Vũ sẽ khóc?
“Ai kêu cô đến đây.” Tôi đang trò chuyện với Nguyễn Mỹ thì Trần Thanh Vũ đi đến.
Anh mặc áo choàng dài màu đen, tóc tại hơi ẩm ướt. Sau khi đi vào nhìn thấy tôi thì trên khuôn mặt đẹp trai lập tức hiện ra vẻ lạnh lùng, ánh mắt sắc bén nhìn tôi.
Tôi bị ánh mắt sâu thẳm này của Trần Thanh Vũ khiến cho tay chân không biết phải để đầu, cuối cùng vẫn là Nguyễn Mỹ giúp chúng tôi giải vây.
Dường như Trần Thanh Vũ không hề muốn tôi đứng trong phòng bệnh của Nguyễn Mỹ thêm một giây phút nào, anh dân tôi rời khỏi phòng bệnh. Đứng trên hành lang, ánh mắt anh lạnh như băng nhìn tôi nói: “Cô đến biệt thự Nguyễn Mỹ làm gì?”
Ánh mắt dò xét khiến cho tôi cảm thấy mình là một tên tội phạm.
“Xưởng của anh cả xảy ra chút vấn đề, em muốn đến hỏi mượn anh mười triệu cho nên mới đến đó tìm anh” Tôi cảm thấy vẫn nên nói rõ mọi chuyện, nếu không thì sẽ không thể giải thích được tại sao lại đến tìm Nguyễn Mỹ.
“Chỉ cần mười triệu?” Trần Thanh Vũ nhìn tôi chằm chằm, lấy ra một điếu thuốc và bật lửa từ trong túi, sau đó đốt lên giống như hơi nghi ngờ.
“Mười triệu đủ rồi, xưởng của anh trai em chỉ cần mười triệu là có thể quay vòng vốn được rồi” Tôi vội vàng gật đầu.
Vốn dĩ tôi cho rằng anh sẽ làm nhục tôi, nói tôi cứ ở lỳ nhà họ Trần không đi là vì tiền. Nhưng mà không có, việc này khiến cho tôi thở phào nhẹ nhõm.
Nghĩ đến số tiền mười triệu đối với anh mà nói chỉ giống như một cọng lông mà thôi, vốn dĩ anh chẳng coi ra gì.
“Có thể” Trần Thanh Vũ mở miệng nhả khói, bỗng nhiên ánh mắt trở nên vô cùng bình thản nhìn tôi: “Tôi nói rồi, cô ngoan ngoãn ly hôn thì điều kiện gì tôi cũng đồng ý”.
Lời nói của anh giống như một quyền đánh vào ngực tôi.
Làm sao tôi không nghĩ đến anh sẽ đem chuyện mười triệu này hiểu thành điều kiện để tôi ly hôn chứ.
Cho nên anh mới không quan tâm đến việc tôi gả cho anh có phải vì tiền của nhà họ Trần hay không, bởi vì trong mắt anh thì tôi chính là một người phụ nữ như vậy.
“Không phải, đây không phải là điều kiện mà em nói. Chỉ là em mượn anh.” Tôi cảm thấy mình thật ngu xuẩn.
Tại sao tôi không nghĩ đến Trần Thanh Vũ sẽ càng hiểu lầm tôi chứ.
Ngay lập tức, trong mắt anh, tôi hoàn toàn không thể xoay người.
“Sao vậy? Cảm thấy tiền dễ lấy quá nên đổi ý, sao bản thân lại lấy ít như vậy hả?" Trần Thanh Vũ nhíu mày, hơi thở nguy hiếm, đột nhiên anh ép sát tới gần tối. Hơi thở đáng sợ trên người anh không ngừng vây quanh tôi. Tôi bị hơi thở của Trần Thanh Vũ vây quanh, ngay cả hô hấp cũng khó khăn.