⬅ Trước Tiếp ➡
Phản kích đẹp
Cố Hảo nghe ra được, Trần Lập Phi là cố ý nói mờ ám như vậy.
Cô rất rõ Trần Lập Phi là muốn mọi người hiểu nhầm cô lên xe của Phong Dập Thần liền giống như có quan hệ gì đó không đứng đắn với Phong Dập Thần vậy.
Nghĩ kỹ rất đáng sợ.
Đối mặt với ánh mắt khác thường của mọi người, Cố Hảo nháy mắt có cảm giác hết đường chối cãi, tấm danh thiếp trong tay kia lại trào phúng mà trở thành bùa hộ thân của cô.
Tay của cô nắm chặt danh thiếp, khớp tay trắng bệch, lại nhìn Trần Lập Phi, trong mắt ông ta có thêm vẻ không cam lòng và kiêng dè.
Cố Hảo bỗng cảm thấy Trần Lập Phi thực ra còn tiểu nhân hơn Phong Dập Thần rất nhiềụ
Cô cũng hiểu, có một số chuyện càng nói càng đen, không bằng người ngay thẳng không cần giải thích.
“Chủ biên khách sáo rồi, là anh Phong cho thể diện, bồi thường Chủ biên được anh Lương chiếu cố, chuyện này có thể xóa bỏ toàn bộ, ai cũng không rõ được không?”
Cố Hảo nhấn rất mạnh hai chữ chiếu cố.
Sắc mặt Trần Lập Phi nháy mắt ngại ngùng, cũng lóe lên vẻ kinh hồn “Chuyện này vẫn còn chưa qua à?”
Cố Hảo lắc đầụ “Tôi không biết.”
Cô là thật sự không biết.
Cố Hảo cất danh thiếp đi, đi tới chỗ ngồi của cô.
Mọi người đều nhìn mặt Trần Lập Phi, trong mắt cũng tràn đầy thích thú.
Trần Lập Phi lệch mũi, nghiêng đầu rời đi.
Cố Hảo vừa ngồi xuống, Lý Cầm ở bên cạnh nhìn cô một cái, sau đó dịch ghế qua, đè thấp giọng nói “Cố Hảo, tôi rất xin lỗi.”
Cố Hảo nhìn cô ta, lắc đầụ “Không có gì đáng xin lỗi cả chị Cầm.”
“Là tôi quá đánh liều, sớm biết cô có thể ứng phó tự nhiên, tôi cần gì phải ra mặt, bây giờ lại để cô xem trò cười rồi.” Giọng điệu Lý Cầm hơi chua xót.
Cố Hảo rũ lông mi dài, che đi sự bất đắc dĩ trong mắt.
Lý Cầm muốn chiếm lấy thành quả, về sau phát hiện không đúng liền lập tức quay ngược lại, bây giờ lại chiếm được tiện nghi còn ra vẻ.
Thấy cô không nói chuyện, chỉ tự uống nước, Lý Cầm bĩu môi, cười, tự mình giảng hòa “Nhưng mà Cố Hảo, cô như vậy rất tốt, Phong Dập Thần đã trở thành chỗ dựa của cô, sau này cô có thể đứng vững chân ở tòa soạn của chúng ta rồi.”
“Khụ, khụ.” Cố Hỏa sặc rồi, bị lý do của Lý Cầm làm cho giật mình, nước vừa uống vào đã đè xuống nhưng vẫn bị sặc, ho khan liên tục.
“Ách, xin lỗi, không sao chứ?” Lý Cầm nhìn cô hỏi.
Cố Hảo ho khan một lát, bình ổn lại, lắc đầu “Không sao, bị sặc thôi.”
Lý Cầm vẫn là dáng vẻ bát quái kia, nói “Cố Hảo, hôm nay cô ra ngoài cùng Phong Dập Thần, đã đi đâu vậy?”
“Không biết chỗ đó là đâụ” Cố Hảo nói.
“Đã làm những gì rồi?”
Cố Hảo không ngờ Lý Cầm bát quái như vậy, cô vẫn cho rằng Lý Cầm rất biết chừng mực.
“Chỉ là nói chuyện, tôi thật lòng xin lỗi rồi.” Cố Hảo tất nhiên sẽ không ngốc đến mức nói hết toàn bộ mọi chuyện cho cô ta.
Lý Cầm không tin, vẻ mặt nhìn cô có thêm sự mờ ám, nói “Cố Hảo, lừa ai đấy? Đàn ông và phụ nữ hẹn ra ngoài, đó là ý gì, không cần đoán cũng biết.”
Cố Hảo khựng lại, ánh mắt nhìn xa trông rộng nhìn cô ta, cười, hỏi ngược lại “Vậy tối qua chị Cầm được anh Phong mời đi, đã làm gì rồi?”
Lý Cầm cứng người, bị cãi lập tức thẳng người.
Cố Hảo như đang nói đùa, lên tiếng nói tiếp “Theo như đàn ông hẹn phụ nữ chắc chắn có chuyện, chị cầm buổi tối bị dẫn đi, nửa đêm nửa hôm, không cần đoán cũng biết làm gì rồi.”
Trong mắt Lý Cầm lập tức lóe lên vẻ kinh hoảng, sau đó ngại ngùng cười, hơi bất đắc dĩ.
Cô ta không cam lòng, nhưng cũng chịu thua “Cố Hảo, cô lý trí hơn tôi nghĩ, nhìn xa trông rộng rất nhiềụ”
Cố Hảo nhìn vào mắt của Lý Cầm, thẳng thắn nói “Chị Lý, tôi ra ngoài công tác, không muốn chọc chuyện thị phi, cũng không muốn tranh công. Tôi chỉ muốn yên ổn kiếm một phần tiền lương, nuôi sống người nhà của tôi, chỉ vậy mà thôi.”
Thỏa đáng đúng mực, Cố Hảo bày rõ lập trường.
Lý Cầm nhìn cô một lát, gật đầụ “Được, tôi hiểu rồi.”
Cố Hảo là thật sự mong cô ta có thể hiểu, cô không muốn gây thù hằn.
Người đàn ông kim cương đỉnh cấp
“Tổng giám đốc, theo sự dặn dò của anh, tôi đã đưa cô Cố về tòa soạn rồi.” Sau khi Lương Thần trở về liền báo cáo trước.
Phong Dập Thần đứng ở cạnh cửa sổ, ngón tay thon dài kẹp một điếu thuốc, bay ra một làn khói.
Anh không lên tiếng.
Lương Thần đứng ở đó, cũng không nhiều lời.
Sau một lúc lâu, Phong Dập Thần mới lên tiếng hỏi “Lương Thần, người đàn ông như tôi không đáng được phụ nữ thích ư?”
Lương Thần ngẩn người, hơi sửng sốt, anh ta vẫn dựa theo suy nghĩ của mình lên tiếng “Không, Tổng giám đốc, cho dù là nhìn từ góc độ nào, Tổng giám đốc đều đẹp trai 360 độ không có góc chết. Hơn nữa anh không gần nữ giới, giữ mình trong sạch, sự nghiệp thành đạt, là người đàn ông kim cương đỉnh cấp nhất Tế Bắc, tất nhiên đáng được phụ nữ yêu thích.”
Phong Dập Thần yên lặng.
Rất yên tĩnh.
Sau lúc lâu, anh hút một hơi thuốc, nhả ra làn khói màu trắng.
“Vậy tại sao người phụ nữ như Cố Hảo lại ghét tôi chứ?”
Lương Thần ngẩn người “Cái này, không có đâu?”
Phong Dập Thần lại hung hăng hút một hơi thuốc, đột nhiên trầm giọng nói “Mắt mù.”
⬅ Trước Tiếp ➡