⬅ Trước Tiếp ➡
Lương Thần trợn to mắt, há miệng, rồi lại nhanh chóng ngậm lại.
“Cô ta mù à?” Phong Dập Thần quay người, nhìn Lương Thần.
Lương Thần hơi ngại ngùng, kiêng dè sức uy hiếp của Tổng giám đốc, vẫn là gật đầụ “Vâng, có thể ánh mắt cô ấy không được tốt lắm.”
“Nói như vậy là anh cũng cảm thấy cô ta không muốn gặp tôi?” Phong Dập Thần lập tức thêm một câụ
Lương Thần cảm thấy hồn của anh ta sắp bị dọa ra ngoài rồi.
“Không phải, Tổng giám đốc, tôi cảm thấy có phải cách làm của anh không đúng không?”
“Một người phụ nữ ở trước mặt tôi, lấy lý do kết hôn để từ chối tôi?” Phong Dập Thần phì cười một tiếng. “Phong Dập Thần tôi khiến người chán ghét vậy à?”
Lương Thần lập tức lắc đầụ “Không có. Tổng giám đốc, tôi chỉ là cảm thấy, phụ nữ có thể nghĩ không giống với đàn ông.”
“Không giống thế nào?”
“Trong mắt đàn ông, anh chắc chắn là được người cùng giới thưởng thức, trong mắt đa số phụ nữ, anh cũng được người khác giới thưởng thức.”
“Vậy trong mắt số ít phụ nữ thì sao?”
“Có thể cô Cố là một ngoại lệ.” Lương Thần cũng không hiểu phụ nữ, anh ta sắp bị làm khó chết rồi. “Cô ấy không phải một người phụ nữ nông cạn chỉ nhìn vẻ bề ngoài.”
Phong Dập Thần nhếch lông mày. “Ý của anh là tôi là người đàn ông nông cạn?”
“Không, không ” Lương Thần lắc đầu, trên trán đều là mồ hôi. “Tổng giám đốc, ý của tôi là, cô Cố rất khác, thế nên anh mới quan tâm.”
“Tôi có nói quan tâm cô ta à?” Phong Dập Thần lại trầm giọng hỏi ngược lại.
Lương Thần cẩn thận nhìn anh, không biết anh ta lại nói sai gì rồi.
“Là các anh không làm được việc, để tôi bị người ta chụp trộm.” Phong Dập Thần lại lên án. “Anh làm việc bất lực, làm tôi phải đích thân giải quyết.”
Trong lòng Lương Thần tủi thân, Tổng giám đốc đã bắt người ta thay đồ bơi rồi, đây là giải quyết à?
Đâu có cách giải quyết nào như vậy?
Lương Thần không dám nói chuyện, chỉ sợ anh ta lại nói sai.
“Nói chuyện.” Phong Dập Thần thấy anh ta không nói chuyện, đột nhiên trầm giọng quở trách.
Lương Thần rùng mình, lập tức nói “Nói, nói gì ạ?”
“Tại sao cô ta không si mê tôi?” Trong ấn tượng của Phong Dập Thần, rất nhiều phụ nữ đều sẽ si mê anh.
Lương Thần bỗng nhiên căng cứng.
“Nói.”
“Ách.” Lương Thần nghĩ rồi nói “Có lẽ, có lẽ cô ấy hiểu nhầm anh là lưu manh.”
Phong Dập Thần nhăn chặt mày, đầu lọc dụi vào trong gạt tàn, anh ngồi xuống, nhìn Lương Thần “Ai lưu manh?”
Lương Thần bất chấp, lập tức nói “Anh muốn người ta nương tựa vào anh, còn muốn người ta thay đồ bơi, tự mình cũng thay rồi, phụ nữ bình thường đều sẽ hiểu nhầm anh thôi.”
Con người Phong Dập Thần co rút kịch liệt, ánh mắt không vui quét về phía Lương Thần.
Lương Thần trắng mặt. “Tổng giám đốc.”
Phong Dập Thần hét lên “Cút ra ngoài.”
Người đến không có ý tốt
Cái gì cầu bất mãn ấy nhỉ?
Lương Thần nhanh chóng thoắt người đi ra, trong lòng chỉ có mấy chữ đó.
Người đàn ông thành niên thời gian dài kiềm chế không có người khác giới, bình thường sẽ gắt gỏng.
Anh ta đang lẩm bẩm thì điện thoại gọi đến.
Bên kia vang lên một giọng nữ “Trợ lý Lương, tôi là Trần Thanh Vận, tôi muốn gặp Tổng giám đốc của các anh một lát.”
“Cô Trần?” Lương Thần nghiêm túc lại. “Tổng giám đốc của chúng tôi không gặp khách.”
“Chuyện tin tức Tổng giám đốc của các anh chắc chắn biết rồi, trợ lý Lương chắc anh cũng biết, bây giờ tôi đang hãm sâu bên trong, ảnh hương vô cùng lớn đối với tôi.” Trần Thanh Vận nói trong điện thoại “Anh nói với Phong Dập Thần một tiếng giúp tôi, xem xem làm thế nào hóa giải nguy cơ giúp tôi.”
Lương Thần công thức hóa mà lên tiếng “Cô Trần, cái này cô nên tìm công ty đại diện của cô.”
“Trợ lý Lương.” Tiếng Trần Thanh Vận hơi kích động. “Anh không thể nói như vậy, tôi cũng là phục vụ cho công ty của các anh.”
“Cô Trần, cô là người phát ngôn của công ty chúng tôi, nhưng bây giờ, có thể hợp tác phải kết thúc rồi.”
“Trợ lý Lương, nếu anh mà nói như thế, vậy tôi không khách sáo nữa. Tôi phải phản kích với người phụ nữ của anh Phong rồi.” Trần Thanh Vận trầm giọng nói “Bây giờ tôi cũng biết hình ảnh của tin tức này là do Cố Hảo chụp. Hôm đó người mờ ám với Phong Dập Thần là Cố Hảo, đừng lấy tôi ra làm con cừu chết thay.”
Lông mày Lương Thần hơi caụ “Cô Trần, từ khi nào cô biến thành cừu chết thay rồi? Cô không phải đã sớm muốn làm mờ ám với Tổng giám đốc của chúng tôi để giành chỗ à?”
“Anh ” Trần Thanh Vận dường như rất tức giận, lại cứng rắn ngừng lại, thay đổi giọng điệu “Trợ lý Lương, tôi chỉ là muốn gặp Phong Dập Thần một lát,anh nói giúp tôi một tiếng, tôi đang ở ngay ngoài trang viên.”
Điện thoại đã cúp rồi.
Lương Thần lập tức quay người gõ cửa, lại bước vào.
Phong Dập Thần lại đã khôi phục điệu bộ lạnh nhạt, trên khuôn mặt núi băng không hề có cảm xúc.
“Tổng giám đốc, Trần Thanh Vận đang ở ngoài trang viên đợi gặp anh.”
“Không gặp.” Phong Dập Thần trầm giọng nói.
“Vâng.” Lương Thần vẫn báo cáo hết “Tổng giám đốc, Trần Thanh Vận đã biết ảnh của tin tức là do cô Cố chụp, cô ta nói nếu anh không gặp, cô ta có thể sẽ đối phó cô Cố.”
Lông mày Phong Dập Thần hơi cau lại, hừ lạnh một tiếng “Không ai có thể uy hiếp tôi.”
Lương Thần cũng cảm thấy Trần Thanh Vận đúng là tìm chết.
“Tôi bảo cô ta lập tức rời đi.”
⬅ Trước Tiếp ➡