⬅ Trước Tiếp ➡
Phong Dập Thần mặt vô cảm nhìn Cố Hảo, dưới ống nhòm công xuất cao, khuôn mặt cô sưng đỏ, một cái tát rất rõ ràng.
Anh híp mắt một cái, trong lòng mắng câu một ngày bị đánh hai lần, ngốc chết.
Một giây kế tiếp, anh mở cửa xe, xuống xe, đi về phía bên kia.
Lương Thần kinh ngạc, cũng xuống xe theo, trong lòng thầm thì, Tổng giám đốc là muốn đi tham gia náo nhiệt sao?
Cố Hảo còn bị chặn, vệ sĩ của Trần Thanh Vận nâng tay lên muốn đánh cô.
“Khoan đã.” Tay cô từ trong túi rút ra “Trần Thanh Vận, vừa rồi cô nói với tôi, tôi đã ghi âm lại toàn bộ, hơn nữa đã truyền đến hòm thư và đám mây mã hóa của tôi, cô dám đánh tôi, tin tức ghi âm này sẽ công bố trên web. Không đến nửa ngày, cả nước cũng biết cô là ai rồi.”
Trần Thanh Vận lập tức ngồi không yên, tức giận nói “Cô dám ghi âm tôi?”
“Để cho tôi đi.” Cố Hảo trầm giọng nói “Xóa bỏ.”
Trần Thanh Vận rối rắm hồi lâu, không cam lòng nói “Tôi làm sao biết được cô có nuốt lời hay không?”
Cố Hảo “Cô còn lựa chọn nào khác sao?”
Trần Thanh Vận cắn răng, cân nhắc có nên để cô đi hay không.
Chợt, cô ta nhìn thấy bóng dáng Phong Dập Thần nơi xa, trong lòng cả kinh, nhanh chóng từ trong xe bước xuống chạy về phía Phong Dập Thần.
“Dập Thần, cô Cố ghi âm em, lén ghi âm, anh phải giải quyết giúp em đó.”
Tránh xa tôi ra.
Cố Hảo hình như cũng nhìn thấy Phong Dập Thần.
Trong lòng cô lộp bộp một chút, giờ không biết tại sao Phong Dập Thần lại xuất hiện ở đây.
Trong đầu cô thoáng qua dáng vẻ của họ trong phòng tắm sáng hôm nay, còn có dáng người của anh.

Mặt, không khỏi ngượng ngùng đỏ bừng lên.
Cô liều mạng cố giả vờ bình tĩnh, mím chặt môi.
Ánh mắt của Phong Dập Thần quét qua mặt Cố Hảo, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng tiết lộ tâm tình của cô, đồng thời cũng làm cho Phong Dập Thần híp đôi mắt một cái.
Cô nhìn thấy mình còn có thể đỏ mặt, anh cũng không có bỏ qua chi tiết này.
“Dập Thần.” Trần Thanh Vận thấy Phong Dập Thần tất nhiên muốn thay đổi tình thế.
Vốn cô ta muốn leo lên Phong Dập Thần, mặc dù tin tức để cho cô ta lấy được rất nhiều chỗ tốt, nhưng rốt cuộc cũng không có được Phong Dập Thần, còn để cho Phong Dập Thần hủy hợp đồng với cô ta, tổn thất này quá lớn.
Cô ta không cam lòng, làm ra một vẻ rất tủi thân, tố cáo nói “Thủ đoạn của cô Cố rất lợi hại, chụp ảnh lên tin tức, lại ghi âm trộm. Thủ đoạn âm hiểm như vậy của cô ta không chỉ làm với em, cũng dùng với anh đấy, Dập Thần.”
Chân mày Phong Dập Thần nhăn lại, không nhìn ra vui giận, ánh mắt rơi vào trên mặt Cố Hảo, môi mỏng khẽ mở “Vậy sao?”
“Đúng vậy, tin tức là cô ta chụp ảnh chúng ta, tôi hôm qua còn nói với em là không có quan hệ gì với anh cả.” Trần Thanh Vận vội vàng giải thích “Cô ta dùng tin tức để chiếm thế thượng phong.”
Cố Hảo nhếch lên khóe môi, trong mắt tràn ra một tia châm chọc.
Muốn thượng vị chính là Trần Thanh Vận đấy.
Ký tên trên tin tức là Lý Cầm, từ đầu đến cuối cô không có ra ngoài, cũng chính là bọn họ tra được.
Cố Hảo cũng không giải thích cái gì, chẳng qua là nhìn Trần Thanh Vận, cười cười, ánh mắt đầy khinh thường.
“Cô Trần, từ thượng vị dùng với tôi không thích hợp lắm đi? Nhưng, dùng tin tức để thượng vị còn tốt hơn nhiều so với dùng thân thể để thượng vị.”
“Dập Thần, anh nhìn cô ta, có phải rất kiêu ngạo không?” Trần Thanh Vận nói cho Phong Dập Thần nghe “Anh nhìn cô ta, hoàn toàn không coi anh ra gì.”
“Cô Trần không cần khích bác ly gián, anh Phong ở đây, theo cách nhìn của tôi, nghĩ thấy anh Phong nhìn rõ mọi việc sẽ không nghe lời nói lung tung.” Trong lòng Cố Hảo vẫn không có nắm chắc, không biết Phong Dập Thần có thể làm khó dễ mình hay không.
Cô không muốn phức tạp, chỉ muốn thoát thân nhanh một chút.
“Khích bác ly gián?” Phong Dập Thần nhíu mày, nhìn Cố Hảo đi tới.
Thoáng cái, đến bên cạnh cô.
Cô ngửi thấy trên người anh mùi thuốc lá nhàn nhạt, ánh mắt của anh càng thêm tràn đầy lực uy hiếp.
“Nói rất hay, giống như tôi và cô Cố có chút quan hệ gì đó nhỉ.”
Trong lòng Cố Hảo kinh ngạc, mấp máy môi, trối bỏ “Tôi và anh Phong không có bất cứ quan hệ gì.”
Tròng mắt Phong Dập Thần trầm xuống, thoáng qua sự sắc bén “Buổi sáng còn bơi chung, quên rồi?”
Trong lòng Cố Hảo run lên, rất quẫn bách.
Cô cảm thấy Phong Dập Thần cố ý nói như vậy.
“A, Dập Thần, sáng hôm nay anh và cô ta bơi chung?” Vẻ mặt Trần Thanh Vận kinh ngạc, đáy mắt nồng đậm sự ghen tị.
“Chuyện này có quan hệ gì đến cô sao?” Phong Dập Thần lạnh lùng hỏi ngược lại.
“Em ...” Trần Thanh Vận có chút lúng túng, tiến lên muốn kéo tay của anh.
“Tránh xa tôi ra.” Phong Dập Thần trầm giọng nói.
Trần Thanh Vận càng thêm lúng túng.
Ánh mắt Phong Dập Thần lạnh lùng, sắc bén khóa con ngươi Trần Thanh Vận lại.
Trần Thanh Vận kinh hãi lùi lại phía sau, vẻ hoảng sợ lóe lên trong đôi mắt to, lớp phấn dày cộp dù có phấn hồng cũng không che được vẻ nhợt nhạt đã tái nhợt.
“Đừng để tôi lặp lại lần thứ hai.” Phong Dập Thần lại trầm giọng nói.
“Dập Thần ...” Cô ta khó mà tin được thấp giọng gọi.
“Mời gọi tôi là anh Phong, Dập Thần cũng là để cho cô gọi sao?” Phong Dập Thần trầm giọng khiến trách nói.
Cố Hảo ngây người, đây là tình huống gì?
⬅ Trước Tiếp ➡