⬅ Trước Tiếp ➡
Thích anh cũng có lỗi sao?
Phong Dập Thần đơn giản làm cho Trần Thanh Vận không xuống đài được.
Vẻ mặt cô ta kinh hoàng, nhìn Phong Dập Thần, bi thương gọi nhỏ “Thì ra là anh thật sự ở cùng cô ta?”
“Trần Thanh Vận, tôi cảnh cáo cô, cô nên tự lo cho bản thân, tôi ghét nhất người tham lam.” Phong Dập Thần lạnh lùng nói.
Trần Thanh Vận rất là khó chịu, cả người run lên, cắn chặt môi, ánh mắt cô ta đột nhiên chuyển một cái rơi vào trên mặt Cố Hảo, đáy mắt xẹt qua một tia lạnh lùng.
Cố Hảo thấy Trần Thanh Vận nhìn mình như vậy, lời nói vừa rồi, hiển nhiên là hiểu nhầm.
Quả nhiên, hận ý nơi đáy mắt Trần Thanh Vận càng ngày càng đạm, dáng vẻ hận không thể xé rách cô ra.
“Trần Thanh Vận.” Mắt Phong Dập Thần híp lại “Phong thị có thể cho cô danh hiệu ảnh hậu hàng đầu, cũng có thể làm cho cô vĩnh viễn cách xa làng giải trí.”
“Phong Dập Thần, em đã làm sai điều gì?” Ánh mắt Trần Thanh Vận lóe lên “Em chỉ thích anh. Thích anh là sai sao?”
“Cô thích tôi chính là sai.” Phong Dập Thần lạnh lùng bá đạo mở miệng.
Trần Thanh Vận nhìn dáng vẻ vô tình kia, nắm chặt tay, môi run run, chợt cười một tiếng, nụ cười làm nước mắt trong mắt tan biến, cô ta nhanh chóng trở nên rõ ràng hơn.
“Được rồi, anh Phong, là tôi tự cho mình là đúng, không biết tự lượng sức mình, sau này không dám nữa.”
Đúng là ảnh hậụ
Cố Hảo sợ hãi trước kỹ năng diễn xuất của Trần Thanh Vận.
Vừa rồi nước mắt còn long lanh, thoáng qua chính là nhẹ nhàng, chính là diễn xuất cấp cung điện.
Phong Dập Thần nhìn cô ta thật sâu, lạnh lùng nói “Về sau cái gì nên làm và cái gì không nên làm, tốt hơn là cô nên rõ ràng chút.”
“Vậy, đại ngôn Phong thị, anh Phong cho tôi thêm một cái cơ hội đi?” Trần Thanh Vận nhìn về phía anh, tư thái cúi thấp “Tôi thật sự cô cùng cần đại ngôn của Phong thị.”
Ánh mắt Phong Dập Thần thoáng qua một tia sáng bén nhọn, đưa mắt nhìn Trần Thanh Vận một lát, nói “Cái này, sau cuộc họp công ty chúng tôi sẽ quyết định.”
Dĩ nhiên Trần Thanh Vận hiểu, đây là Phong Dập Thần từ chối.
Anh là Tổng giám đốc, quyết định, không cần quyết định, anh nói như vậy, có thể thấy mình không có cơ hội rồi.
Trần Thanh Vận vừa nhìn về phía Cố Hảo, trong lòng hiểu, người phụ nữ này có ý nghĩa khác với Phong Dập Thần, cô không thể chọc.
Trần Thanh Vận cũng thức thời, lập tức vươn tay với Cố Hảo “Cô Cố, vừa rồi có nhiều đắc tội, là lỗi của tôi, tôi thành khẩn nói xin lỗi cô.”
Cố Hảo nhìn cô ta, do dự, vẫn vươn tay, bắt tay ảnh hậụ
“Thật xin lỗi.” Trần Thanh Vận lại nói lần nữa.
Cố Hảo lắc đầu “Cô Trần, trước đó xóa bỏ, ghi âm tôi cũng không cho lên tin tức.”
“Cảm ơn.” Trần Thanh Vận buông cô ra, sau đó lên xe, sau khi ngồi vững vàng lại nhìn về phía Phong Dập Thần “Anh Phong, thất lễ.”
Mặt Phong Dập Thần không chút thay đổi.
Xe Trần Thanh Vận rời đi.
Chỉ còn lại Cố Hảo và Phong Dập Thần.
Cố Hảo nhìn anh, có chút bối rối và rất căng thẳng, cô kéo môi nói “Anh Phong, cảm ơn anh đã giúp tôi.”
Ánh mắt sắc bén của Phong Dập Thần, từ trên xuống dưới đánh giá cô một phen, rồi rơi vào cổ áo của cô.
Cố Hảo đột nhiên giật mình, theo bản năng nghiêng người, lại để cho dáng vẻ của mình hoàn toàn đẹp hơn đập thẳng vào trong mắt của anh.
Anh hơi nhếch môi lên, giương tay lên, một ngón tay ra hiệu cho Lương Thần.
Lương Thần lập tức lái xe đến, dừng ở bên này.
Cố Hảo vừa nhìn, theo bản năng nói “Anh Phong, tôi tan làm rồi, đi trước, hẹn gặp lại.”
Cô xoay người rời đi.
Mắt Phong Dập Thần nheo lại, một phen chế trụ cổ tay của cô, vô cùng bá đạo.
Đây là thù lao em nên trả cho tôi.
“A ....” Cố Hảo bị dọa sợ đến hét lên chói tai, trong giọng nói đều là hoảng sợ “Thả tôi ra.”
Vừa rồi không có Trần Thanh Vận dọa sợ, hiện tại lại sợ hãi trước động tác của Phong Dập Thần.
Giờ cô không biết được cuối cùng thì Phong Dập Thần muốn làm gì.
Phong Dập Thần kéo cửa sau xe ra, mạnh mẽ nhét Cố Hảo đi vào.
Ngay sau đó, anh cũng ngồi vào theo, cả động tác bá đạo làm liền một mạch, hoàn toàn không cho Cố Hảo cơ hội phản ứng nào.
Cố Hảo ngã trên ghế ngồi, cả người chen vào bên trong rất chật vật.
“Lương Thần.” Phong Dập Thần trầm giọng nói “Xuống xe đi.”
“Vâng.” Lương Thần đằng trước lập tức xuống xe.
Xe đóng cửa, Lương Thần ở bên ngoài canh chừng.
Trong xe, Cố Hảo nhanh chóng ngồi thẳng dậy, lùi về một hướng khác, cô muốn thoát ra, nhưng không mở được cửa xe, xe đã khóa lại.
Sắc mặt cô trắng nhợt, giọng nói đều là sự run rẩy “Anh Phong, anh lại muốn làm gì?”
“Làm gì?” Phong Dập Thần cười lạnh một tiếng, đáy mắt thâm thúy bắn tán loạn ra tia lạnh băng “Tôi đã giúp cô, không nên cảm ơn tôi sao?”
“Cảm ơn?” Cố Hảo ngẩn ngơ, đối mặt với sáng vẻ cố chấp như một việc đương nhiên, khắc chế nội tâm sợ hãi của mình, nói “Anh Phong, tôi không có muốn anh giúp tôi giải vây, vừa rồi tất cả đều là anh tự nguyện, đây là chuyện của anh.”
“Ha ha.” Phong Dập Thần híp một con mắt, nghiêng người về phía trước, áp suất thấp trong nháy mắt mạnh mẽ tràn ngập trong buồng xe, quanh quẩn ở chóp mũi Cố Hảo là hơi thở của anh.
Cố Hảo vô thức rũ mắt xuống, lông mi dài khẽ run lên, che giấu vẻ hoảng sợ.
⬅ Trước Tiếp ➡