Đúng vào lúc này, Phong Dập Thần đột nhiên buông cô ra.
Cố Hảo mất thăng bằng, cả người suýt nữa thì trượt xuống dưới xe.
Cố Hảo có sườn xe chống đỡ.
Phong Dập Thần híp mắt trầm giọng nói “Tôi hỏi em một lần cuối cùng, giấy kết hôn có hay là không có?”
“Có.” Cố Hảo dồn dập nói.
Phong Dập Thần chợt kiềm chế cổ tay cô “Nói lại lần nữa.”
Cố Hảo cảm thấy, nếu như cô nói có, anh sẽ bóp chết cô.
Nếu như không có, anh chắc chắn sẽ còn dây dưa nữa.
Không.
Không thể.
“Có, ngay cả có, không cho anh xem.” Ăn vạ đó, Cố Hảo chính là chết cũng không thừa nhận không có.
“Đã như vậy, lần sau, tôi gặp lại em, sẽ trực tiếp đi khách sạn.” Anh cũng không tức giận, híp mắt nhà từ câu cảnh cáo “Tôi rất vui lòng là người nhúng tay vào chuyện của em và chồng em. Lương Thần, đưa cô Cố về.”
Bảo nhi hiểu chuyện.
“Ai.” Cố Hảo lại không nhịn được thở dài một tiếng.
Tối nay là lần thứ n thở dài rồi.
Cố Tiêu Mặc nhìn mẹ thở dài rất nhiều lần, cuối cùng không nhịn được hỏi “Mẹ, có phải mẹ đang yêu hay không?”
Cố Hảo đột nhiên hồi thần, nhìn khuôn mặt lạnh lùng non nớt của con trai, vẻ mặt có lỗi “Con, con nói gì?”
Cố Tiêu Mặc trưởng thành sớm trên mặt cũng không có biểu tình gì, tỉ mỉ quan sát Cố Hảo, nói “Mẹ, người kia là người như thế nào?”
“Hả?” Cố Hảo lại kinh ngạc.
Hết lần này đến lần khác con trai đều là thần thái “mẹ không cần lừa con”.
“Mẹ, mẹ còn trẻ xinh đẹp như vậy, mới hai tư tuổi, các dì ở đây lớn như vậy đều đã yêu, hẹn hò, mẹ lại mang theo con, cũng là nguyên nhân của con.” Cố Tiêu Mặc nói xong, vẻ mặt áy náy “Đều là con liên lụy mẹ tìm bạn trai.”
Vừa nhìn thấy con trai tự trách như thế, trái tim đau Cố Hảo giống như bị bóp chặt.
“Không, không, con trai.” Cố Hảo đi nhanh đến trước mặt con trai, ngồi xổm xuống, áy náy nhìn cậu bé, nói “Con trai, mẹ không cần bạn trai, mẹ có con thì đã rất vui vẻ rồi.”
“Mẹ.” Nhóc con biết mẹ đang an ủi mình, vẫn là vẻ mặt đau lòng “Con có mẹ cũng rất vui vẻ, nhưng cuối cùng thì con cũng không phải là chồng, dì nhỏ nói, mẹ cần một người đàn ông thành thục chững chạc yên thương, sau đó cùng nhau nuôi con.”
“A, con trai, không cần đâụ”
Cô cực kỳ đau lòng, có một đứa con hiểu chuyện như vậy, cô thật vừa đau lòng lại áy náy.
Buổi tối sai lầm đó, lưu lại được một đứa con hiểu chuyện đáng yêu như thế này, thật sự là trời cao chăm sóc cô rồi.
Mất đi Tiêu Mặc Đằng cùng với thân thể của mình, có bảo bối này, nhưng nếu bảo bối cũng còn ở đó, thì tốt hơn nhiều?
Những điều khó xảy ra.
“Con trai, mẹ không cần người khác giúp mình nuôi con.”
“Vậy mẹ đang chờ ba của con sao?” Cố Tiêu Mặc nhìn cô, mặc dù tuổi còn nhỏ, nhưng có một đôi mắt rất thông minh “Người đó rất giống ba, xác định có phải là ba của con hay không?”
Cố Hảo ngẩn ngơ, cô chợt nhận ra mục đích của con là hỏi đến ba.
Cô chớp chớp mắt, trong mắt hiện lên một tia khôn ngoan, nhẹ giọng nói “bảo bối, có phải con đặc biệt muốn biết ba của con là ai sao?”
Tròng mắt Cố Tiêu Mặc chợt lóe, đôi con ngươi giảo hoạt chống lại ánh mắt của mẹ, hỏi “Có thể không?”
Cố Hảo thở dài.
Đây là một loại bản năng rồi.
Trong đầu cô thoáng qua cái gì, nói “Để mẹ thử một chút, xem người kia có phải là bạn của con không.”
Trong đôi mắt Cố Tiêu Mặc lập tức phát sáng “Mẹ, mẹ muốn trộm DNA của người ta để xét nghiệm sao?”
Cố Hảo kinh ngạc trợn to hai mắt “Con cũng biết?”
Đứa nhỏ này quá thông minh, đúng là cô muốn trộm tóc của Phong Dập Thần, làm gì, xem một chút có thể xét nghiệm hay không.
“Vậy mẹ cẩn thận một chút, không nên bị bắt được.” Đáy mắt Cố Tiêu Mặc đều là ánh sáng “Con nghĩ, nghi người làm ba con, cũng sẽ không kém cỏi, chỉ số thông minh không thấp.
“Bảo Nhi?” Cố Hảo không nhịn được kêu lên “Ý của con là chỉ số thông minh của mẹ rất thấp sao?”
Cố Tiêu Mặc lắc đầu một cái “Không phải, mẹ, mẹ là đơn thuần.”
“A, đây là con trách mẹ kéo chỉ số thông minh của con xuống sao?”
Vẻ mặt Cố Tiêu Mặc vô tội, giải thích “Mẹ, con chỉ nhắc nhở mẹ, không nên bị bắt được, nếu như không phải ba con, sẽ rất lúng túng.”
A.
Thật sự làm cho người ta khó xử đó.
Đang nói, cửa mở ra.
Một cô gái mặc quần T shirt ngắn xuất hiện ở cửa, tóc buộc đuôi ngựa, rất thanh xuân, chính là em gái Cố Tiểu Trúc.
“Chị, em đã về. Ai ui, ăn gì ngon giữ lại cho em vậy? Thơm quá đi.”
Cô ta vừa đổi giày, để túi xuống.
Chuông cửa vang lên.
Cố Hảo kinh ngạc nhìn cạnh nửa, hỏi cô ta “Ai gõ cửa sau lưng em vậy? Không gặp ai à?”
“Không.” Cố Tiểu Trúc lắc đầu “Em vừa đi thang máy và tự mình đi lên.”