Phong Dập Thần nhìn cô, nghiêm nghị nói “Nếu tôi không xuất hiện, cô cho rằng Trần Thanh Vận có thể bị cô uy hiếp?”
Trong lòng Cố Hảo oán thầm, vừa rồi coi như Phong Dập Thần không đến, cô cũng sẽ dọa Trần Thanh Vận sợ được.
Cố Hảo cũng không phải không nhận ra Trần Thanh Vận không để ý danh tiếng, một khi ghi âm ảnh hậu dung túng vệ sĩ của mình được công bố, danh dự của cô ta sẽ bị tổn thương, có lẽ sẽ phá hủy tiền đồ.
“Nhìn cô như vậy, là cô không muốn cảm ơn tôi sao?” Phong Dập Thần thấy suy nghĩ của cô, trầm giọng nói “Một người phụ nữ không có lương tâm.”
“Anh Phong.” Cố Hảo rất là bất lực. “Cuối cùng thì anh muốn làm gì? Nếu như anh chỉ muốn tôi cảm ơn bạn, được, tôi cảm ơn anh.”
Nếu như nói muốn cảm ơn cả nhà của anh, cô cũng đồng ý cảm ơn cả nhà của anh, thuận tiện cũng hỏi thăm luôn.
“Tôi muốn làm gì?” Phong Dập Thần nhếch đôi mày kiếm, hồi lâu sau, chợt nghiêng người về phía trước lần nữa, giữ cằm của cô.
“Ơ ” Cố Hảo thở dốc vì kinh ngạc.
Gương mặt tuấn tú của Phong Dập Thần áp sát tới, hoàn toàn bá đạo không cho từ chối, cằm Cố Hảo bị anh nắm chặt, hít một hơi.
Ngay cả thở cô cũng không thở ra ngoài, trực tiếp đóng lại.
Trước mắt là gương mặt tuấn tú phóng đại, không thể không cảm thán người đàn ông này rất khôi ngô, nhưng động một chút là hôn, hay là anh vẫn làm như vậy sau khi đã kết hôn.
Biến thái.
Cố Hảo rất muốn hỏi thăm tổ tông mười tám đời cùng cả nhà Phong Dập Thần.
Anh cúi đầu, hình thức trừng phạt, thậm chí có mùi máu tươi lưu truyền trên môi cả hai.
Cố Hảo bị đau, đôi mày thanh tú nhíu chặt, chợt đẩy anh ra.
“Phong Dập Thần, anh có bị bệnh không đấy?”
Cô há to miệng thở dốc, nhìn Phong Dập Thần bị mình đẩy ra.
Anh đang híp mắt nhìn cô, trong ánh mắt sắc bén và sự sáng suốt nhìn thấu mọi thứ khiến Cố Hảo không dám nhúc nhích trong giây lát.
Trong lòng cô vô cùng sợ hãi, chẳng lẽ anh biết cô còn chưa kết hôn sao?
“Đây là thù lao em trả cho tôi.” Cuối cùng anh cũng nói, với một chút nhẫn nhịn trong giọng nói.
Đây chắc chắn không phải là chuyện riêng của anh.
Cố Hảo nghe được, giọng của anh phá lên khàn khàn, đầy sự khắc chế.
Mà thân thể của anh cũng thay đổi vô cùng cứng ngắc, cô lập tức né tránh tầm mắt, không hề nhìn người đàn ông này một cái nào nữa.
Trên môi còn lưu lại mùi hương thuốc lá nhàn nhạt của người đàn ông, Cố Hảo hít một hơi, môi đỏ sẫm mím chặt, trong lòng thở dài, nhưng vẫn lạnh lùng nói “Tôi xuống xe có được không?”
Phong Dập Thần đưa mắt nhìn cô thật sâu một cái, xuống xe, đứng ở bên cạnh xe chặn cửa lại “Lương Thần, cậu đưa cô Cố về nhà, thuận tiện xem giấy kết hôn của cô ấy một chút, nếu như không nhìn thấy giấy kết hôn, cậu có thể không cần làm nữa.
Lương Thần rất ngạc nhiên, vẻ mặt kinh sợ.
Cố Hảo cũng ngây người, hoàn toàn không nói lên lời, chỉ cảm thấy sau lưng run lên.
Cô nhanh chóng từ trên xe chui ra, sắc mặt tái nhợt nhìn Phong Dập Thần kêu lên “Phong Dập Thần, giấy kết hôn của tôi không thể cho trợ lý của anh xem.”
Phong Dập Thần nhàn nhạt đảo mắt qua cô “Không thể cho xem, là bởi vì không có giấy kết hôn hả?”
Sắc mặt Cố Hảo tái nhợt, có chút yếu ớt “Người nào, còn không có ngủ?”
“Vậy em nói lắp cái gì?”
“Tôi, tôi không có.” Cố Hảo lên tiếng phủ nhận, càng muốn thản nhiên vô tư, càng không cách nào làm được, một khi gấp gáp, lại bị nói lắp.
“Không có?” Anh cười khẽ một tiếng, môi mỏng như đao sắc bén “Không có nói lắp hay là không có giấy kết hôn?”
Trong lòng Cố Hảo hơi chậm lại, người này quá lợi hại rồi.
Không có nói lắp là không thể nào, cô đã dập đầu bộp bộp rồi.
Không có giấy kết hôn, đây là tất nhiên.
Tất nhiên cô không thể thừa nhận.
Cố Hảo đổi chủ đề “Tôi có giấy kết hôn hay không, cũng không có nghĩa vụ cho anh xem.”
Lời vừa ra khỏi miệng, Phong Dập Thần liền vòng cả người cô vào giữa anh và xe.
Cố Hảo theo bản năng lùi về phía sau, chỉ có thể để thân thể dựa vào sườn xe.
Phong Dập Thần cúi đầu, tầm mắt vững vàng chăm chú nhìn cô, thưởng thức vẻ chột dạ trên mặt cô, thấy đáy mắt cô hiện ra vẻ hoảng sợ giấu kín, không hiểu, Phong Dập Thần cảm thấy tâm trạng thật tốt.
Trò chơi mèo vờn chuột, chơi rất vui.
Đáy mắt thâm thúy của anh tràn ra sự vui vẻ nhợt nhạt, tâm trạng thật tốt, môi cong lên, thoạt nhìn cả người càng thêm tà mị tuấn tú.
“Ừ, không có giấy kết hôn rồi.” Anh mở miệng trầm thấp nói, là giọng khẳng định.
Trong lòng Cố Hảo kinh ngạc, giương mắt bắt gặp ánh mắt tươi cười và thâm thúy của anh, hít một hơi rồi phủ nhận “Đây là việc của tôi, liên quan gì đến anh? Tôi có giấy kết hôn hay không là việc của tôi.”
“Không, đây chắc chắn không phải việc riêng của anh.” Một tay anh ôm eo cô, tay còn lại vươn ra, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của cô, sau đó trượt xuống, lại kẹp chặt cằm cô.
“Anh ...” Cô định nói.
Anh đột nhiên cúi đầu xuống và đoạt lấy hơi thở của cô.
So với lần trước càng thêm dùng sức và cũng không chút khách sáo.
Mới đầu Cố Hảo còn lý trí, nhưng, bị anh đoạt lấy dưỡng khí càng nhiều, thì hoàn toàn không còn chút lý trí nào, phảng phất như lọt vào đầm lầy, bùn lầy và khó có thể tự kiềm chế.
Cô rất ảo não, mình đã sinh con, thế nhưng không có chút kinh nghiệm nào về phương diện này, hoàn toàn không đề khoảng nối người đàn ông này.
Lương Thần bên cạnh quay mặt đi, không dám nhìn.
Đây là Tổng giám đốc?
Đáng sợ quá.