⬅ Trước Tiếp ➡
   “Bỏ chuyện anh rể qua một bên đi, anh chỉ muốn bắt đầu lại từ đầu với em.” Tiêu Mặc Đằng nói “Em nhất định phải cho anh cơ hội này.”
   “Nhất định phải?” Cố Hảo cười nhạo, đột nhiên đẩy anh ta một cái, cô muốn xuống xe, tuyệt đối sẽ không cho anh ta cơ hội. “Tôi không có nghĩa vụ phải như vậy, anh tránh ra.”
   Cô quay đầu lập tức cố gắng mở cánh cửa xe bên kia, nhưng đã bị khóa lại rồi, không thể mở được.
   Ngay khi cô vừa quay đầu lại, toàn bộ thân hình của Tiêu Mặc Đằng đã bao trùm lấy cô, anh ta cúi người chặn ngang chân của cô, hai tay dường như hướng lên trên.
   Trong nháy mắt máu trong người Cố Hảo như đông lại.
   Cô nhìn bàn tay của Tiêu Mặc Đằng đang đặt trên đôi chân trắng nõn của mình, Cố Hảo vô cùng hối hận, sao hôm nay cô lại mặc, lại còn là váy ngắn như vậy.
   Bàn tay thon dài của Tiêu Mặc Đằng nắm lấy đầu gối của cô, dừng lại ở đó "Hảo Hảo, anh không muốn như vậy, anh chỉ muốn nói chuyện, thế nhưng em lại hết lần này đến lần khác né tránh, anh chỉ có thể làm cách này thôi.”
   Nói xong, anh ta vậy mà xé quần con trong váy của cô.
  Cố Hảo bị giật mình.
   Cô trợn to hai mắt, thẹn quá hóa giận, "Tiểu Mặc Đằng, anh điên rồi."
   Tại sao anh ta có thể dùng thủ đoạn đê tiện như vậy để ép buộc cô, thật sự là vô cùng đáng ghét.
   "Bốp " một tiếng.
   Cố Hảo tát anh ta một bạt tai.
   Mặt Tiêu Mặc Đằng hơi nghiêng, không hề bị lay động, anh ta nắm chặt quần con trong tay, gằn từng chữ “Hảo Hảo, sáu năm trước, em lẽ ra nên là người của anh, nhưng ma xui quỷ khiến, chúng ta bị tách ra, lẽ nào em bằng lòng như vậy?"
   "Tôi không muốn nói chuyện với anh," Cố Hảo mím chặt môi, tay giữ chặt lấy váy của mình, "Anh cút đi."
   “Em đối với anh quá vô tình.” Tiêu Mặc Đằng lạnh giọng trách móc..
   Anh ta tiến sát vào Cố Hảo, hơi thở phả vào mặt cô khiến tóc gáy cô dựng đứng lên.
   Cố Hảo nhìn thấy ánh mắt anh ta toàn là đau khổ, cô chỉ thấy tức giận, dùng hết sức lại tát vào mặt anh ta một cái.
   “Em ” Tiêu mặc Đằng nháy mắt hiện lên lửa giận, giống như muốn ăn tươi nuốt sống cô.
   Trong lòng Cố Hảo giật mình kinh ngạc.
   Lúc này điện thoại vang lên.
   Tiêu Mặc Đằng sững sờ, liếc nhìn điện thoại.
   Cố Hảo thoáng chốc nhìn thấy một tia dữ tợn và đấu tranh trong ánh mắt anh ta, cô nhân cơ hội này nhìn điện thoại, điện thoại hiện tên người gọi hai chữ “Cố Mỹ”.
   Thấy Tiêu Mặc Đằng đang do dự, cô nhanh chóng vươn tay giúp anh ta bấm nhận cuộc gọi.
   Khuôn mặt của Tiêu mặc Đằng trở nên cứng đờ, anh ta nhanh chóng dập máy.
   Cố Hảo lợi dụng kẽ hở này, đột ngột đẩy anh ta ra, trườn qua người anh ta, mở cửa xe, nhảy xuống rồi chạy như bay.
   Lúc này quần áo cô xộc xệch, vô cùng nhếch nhác, chỉ có một chiếc váy, cô không thể đi làm được.
   "Cố Hảo."
   Ai ngờ, Tiêu Mặc Đằng cũng theo xuống xe, lần nữa đuổi theo cô.
   Cố Hảo không còn cách nào khác là băng qua đường bất chấp nguy hiểm, chạy sang ngã tư đối diện.
   Trong lòng cô chỉ có một ý nghĩ, chạy trốn.
   Tập trung tinh thần chạy về phía trước, rất mệt, rất mệt mỏi.
   Nỗi sợ hãi sâu sắc ập đến làm cho cô có chút choáng váng.
   Không biết chạy bao lâu, bỗng nhiên va vào một khuôn ngực cứng rắn.
   Hơi thở quen thuộc mà lại ấm áp phả vào mặt, Cố Hảo đột nhiên ngẩng đầu lên, đối diện với một đôi mắt đen láy, giống như Hắc Diệu Thạch, mang theo vòng xoáy có thể dễ dàng hút hồn cô vào trong.
   Chỉ là đầu tóc của anh rối bù, trông hơi nhếch nhác.
   “Cô chạy cái gì mà chạy?” Người đàn ông bất mãn gầm nhẹ “Cố Hảo, cô được lắm, trong váy không có quần con còn chạy lung tung ngoài đường, cô muốn bao nhiêu người nhìn thấy cơ thể cô?”
Nhìn trúng người phụ nữ của tôi. 1
   Đối mặt với tiếng gầm không vui như vậy, đôi mắt Cố Hảo vậy mà lại rơm rớm nước mắt, sóng nước lấp lánh bên trong kìm nén một tia cảm động không nói nên lời.
  Người đàn ông Phong Dập Thần này xuất hiện quá đúng lúc rồi.
   Cô dùng cả hai tay bám vào cánh tay của người đàn ông, cả người đều như dựa trên người anh, giống như bắt được một nhánh cỏ cứu mạng.
   "Cứu tôi, cứu tôi."
   Nói xong, cô hoảng sợ quay đầu nhìn về phía saụ
   Phong Dập Thần cũng theo ánh mắt của cô, nhìn về phía sau cô, nhưng không thấy có người đuổi theo.
   Vừa rồi anh ở trong xe, thấy cô chạy như điên, quần áo xộc xệch, thấp thoáng, anh không yên tâm liền xuống xe xem thử.
   “Không có ai đuổi theo.” Phong Dập Thần trầm giọng nói.
   Cố Hảo ngẩn ra, trong nháy mắt thả lỏng không ít.
   Cô ngước mắt lên nhìn anh, lúc này mới nhận ra mình đang ôm chặt tay của người đàn ông, lập tức buông ra, thật xấu hổ.
   “Đừng sợ, tôi ở đây,” anh còn nói.
   Cố Hảo sững sờ, ánh mắt hoảng hốt nhìn thẳng vào mắt anh, đôi mắt đen nhánh kia vững vàng như đá, làm cho cô không giải thích được mà cảm thấy an tâm hơn rất nhiềụ
   Câu này nói ra, cũng khiến anh trong nháy mắt cao lớn hơn rất nhiềụ
   Nhận ra tình trạng của cô, Phong Dập Thần nhíu mày, gần như ngay lập tức cởi áo khoác của mình ra khoác lên người cô.
   Cơ thể nhỏ bé của Cố Hảo được bao bọc trong chiếc áo khoác lớn, trái tim đập thình thịch, không thể tả được đây là loại cảm giác gì.
   Trong lòng xót xa, tim chua chát, nhưng lại có cảm giác an toàn.
⬅ Trước Tiếp ➡