Lúc này, cô không muốn lộ ra sợ sệt, không muốn để cho ai nhìn thấy một mặt yếu đuối của mình, nhưng vừa nãy cô vô cùng sợ hãi.
Đến bây giờ, cơ thể vẫn còn co rúm.
Phong Dập Thần vươn tay, nhẹ nhàng đặt lên vai cô, nói "Lên xe của tôi trước."
“Không, không cần.” Cố Hảo nhanh chóng trấn tĩnh lại, nghĩ đến bộ dạng đang nhếch nhác của mình, muốn đi mua một cái quần con trước.
Cô không muốn trong váy không có gì mà đi theo một người đàn ông.
Đôi mắt sắc bén của Phong Dập Thần nhìn cô chằm chằm, cực kỳ sắc bén "Không ngồi xe của tôi, chẳng lẽ cô muốn để trần như vậy bị đàn ông trên đời này nhìn thấy sao?"
Cố Hảo theo bản năng mím môi, cúi đầu nhìn mình, chỉ cần cẩn thận một chút, người khác sẽ không biết bên trong mình không mặc quần.
"Tôi cẩn thận một chút là được rồi."
“Không nhìn ra nha, thì ra cô là người thích để trần?” Anh giễu cợt một tiếng, giọng điệu càng thêm làm người ta tức giận.
Cố Hảo bị nói đến mức mặt đỏ bừng, rất xấu hổ. Cô mím môi, thẳng lưng, không nói một lời.
Phong Dập Thần cúi đầu nhìn bộ dạng mím môi của cô, thay vào đó hai tay trên vai cô càng siết chặt.
Cả người Cố Hảo cứng ngắc, không thể làm gì khác hơn, nói “Anh Phong, tôi vừa nãy là bị hoàn cảnh ép buộc. Hiện tại cảm ơn anh, có áo khoác của anh để che thân là được rồi."
Phong Dập Thần nhíu mày, nhìn lướt qua áo khoác, rồi lập tức kéo nó xuống.
Cố Hảo ngẩn người "Anh Phongnannan"
"Một cái áo khoác đã có thể bảo vệ cô? Lỡ gặp người có ý đồ xấu, nhấc váy của cô lên, trong sạch của cô hôm nay còn không hả?" Anh không vui mở miệng, giọng nói vô cùng cứng rắn và lạnh lùng.
Cố Hảo bối rối nhìn anh, chỉ cảm thấy anh nói cái gì cũng đúng.
Ánh mắt Phong Dập Thần nhìn cô một cách sắc bén, nhìn thấy ánh mắt mâu thuẫn đấu tranh của cô, anh đem áo khoác khoác lên đùi cô, ống tay áo thắt ở trên eo.
Phong Dập Thần nhìn cô chằm chằm như dã thú nhìn chằm chằm con mồi, nói "Tôi đưa áo khoác cho cô không phải để cô bảo vệ phía trên, để cho phía dưới chẳng ra làm sao, cái cô cần bảo vệ nhiều hơn chính là phần chân."
Cố Hảo cắn chặt môi, xấu hổ không thể phản bác, anh nói đúng.
Nhưng mà vừa rồi là anh khoác lên người cô.
“Cám ơn.” Cố Hảo nhỏ giọng khàn khàn nói cảm ơn.
Phong Dập Thần cúi đầu liếc nhìn cô một cái
Nhìn trúng người phụ nữ của tôi. 2
Cô khó chịu quay mặt đi, bàn tay nhỏ bé nắm lấy áo khoác chỉnh sửa lại để có thể che từ đầu gối xuống đến bắp chân, khi có gió thổi qua cô sẽ không ngượng ngùng như vậy.
Phong Dập Thần nhìn gương mặt lúng túng đến đỏ bừng của cô, tâm trạng ổn định không ít, lúc này mới nghĩ đến hỏi rõ ràng lý do tại sao “Cô chạy nhanh như vậy là có chuyện gì vậy?"
“Không có chuyện gì.” Cố Hảo nhẹ nhàng lắc đầu “Chính là gặp lưu manh.”
“Là lưu manh cởi quần con trong váy ra.” Phong Dập Thần không nhịn được cao giọng nói.
Cố Hảo không nói gì.
Lông mày của Phong Dập Thần nhăn lại, rất không vui "Lưu manh như thế nào mà lại dám làm như vậy, cô bị hắn ta nhìn thấy chưa?"
Cố Hảo lắc đầụ
Cô nhớ lại, Tiêu Mặc Đằng không có nhìn thấy.
Lúc đó cô liền né tránh, che đậy, không thể nào thấy được, chỉ là Cố Hảo không ngờ Tiêu Mặc Đằng lại có thể làm ra hành vi như vậy.
“Nói đi.” Phong Dập Thần trầm giọng khiển trách.
Cố Hảo cảm thấy xấu hổ muốn chết, cụp mắt xuống.
Phong Dập Thần nắm lấy cổ tay cô, buộc cô phải nhìn vào mắt anh.
"Tôi hỏi cô đó? Lưu manh có nhìn thấy của cô chưa?"
"Không có." Cố Hảo nhìn thấy ánh mắt u ám và lạnh lẽo của anh không thể làm gì khác hơn là lên tiếng "Anh ta không nhìn thấy."
Gương mặt lạnh lùng của Phong Dập Thần dịu đi một chút, anh vẫn dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn cô.
Cố Hảo càng bị anh nhìn càng lúng túng.
"Anh Phong, cảm ơn anh."
“Cô có hai lựa chọn.” Phong Dập Thần nói.
Cố Hảo mím môi.
"Một là, lên xe của tôi, đi mua quần áo thay."
Cố Hảo vẫn muốn từ chối.
"Hai là, tôi làm lưu manh, hiện tại tôi sẽ làm những gì mà tên lưu manh kia chưa hoàn thành với cô."
“Anh bị làm sao vậy?” Cố Hảo trợn to hai mắt, tại sao mỗi lần cảm thấy anh đang rất tốt, anh liền đột nhiên xoay một cái trở nên xấu xa.
“Tôi cứ như vậy đấy, cô chọn đi.” Anh nghiêm túc nói, hoàn toàn không có bộ dạng đang đùa giỡn.
“Anh Phong, anh đi làm việc của mình đi, tôi đi mua quần áo ngay bây giờ.” Cô nói “Tôi thực sự có thể tự làm.”
Phong Dập Thần siết chặt vai cô, cúi đầu, hơi thở ấm áp phả lên mặt cô, khuôn mặt tuấn tú của anh đột nhiên phóng to trước mắt cô, lập tức môi của anh liền đè xuống.
"Không." Cố Hảo lập tức lắc đầu "Tôi chọn cái thứ nhất, tôi lên xe, lên xe."
Phong Dập Thần giễu cợt một tiếng "Này còn tạm được."
Anh buông cô ra, nắm cổ tay cô, kéo về phía xe của mình.
Trên chiếc Bentley của anh, Lương Thần ngồi phía trước lại xe.
Cố Hảo nắm chặt áo khoác, che đùi.