⬅ Trước Tiếp ➡
   "Cái này không được sao?"
   "Đúng vậy, cái này e là không thể thu thập được DNA mạnh mẽ."
   "Tóc được không?"
   "Tóc thì có thể."
  Cố Hảo ra khỏi bệnh viện, trong tay cầm theo quần áo của chính mình và áo khoác của Phong Dập Thần, đứng trên đường lớn nhìn xe cộ tấp nập, dưới ánh nắng mặt trời gay gắt, mắt cô đỏ lên.
   Cô do dự một lúc, sau đó bắt xe buýt trở về.
   Hôm nay, cô không có đi làm.
Tôi đang theo đuổi cô. 2
   Sáng sớm hôm sau, Cố Hảo đã đi làm.
   Tòa soạn.
   Vừa bước vào của, Cố Hảo đã cảm thấy một bầu không khí không giống trước.
   Toàn bộ tòa soạn dường như được bao trùm trong một bầu không khí khó tả.
   Lý Cầm không có ở đây.
   Cố Hảo đặt túi xách xuống, giương mắt nhìn xung quanh, mấy đồng nghiệp đều đang nhìn cô, khi đôi mắt cô lướt qua, lập tức đều cúi đầu xuống.
   Cố Hảo ngẩn người, có chút không hiểụ
   "Cố Hảo, hôm qua cô xin nghỉ à?"
   Cố Hảo sững sờ gật đầu "Đúng vậy, tôi xin nghỉ phép."
   "Nhìn cô mệt mỏi như vậy, ngày hôm qua có bị giày vò quá sức không?"
   Cố Hảo có chút kinh ngạc, "Không có giày vò."
   Bộ dạng đồng nghiệp như có ẩn ý khác, cười cợt mập mờ, lộ ra ánh mắt “Chúng tôi đều hiểu”.
   Cố Hảo căng khóe môi, không nói nên lời.
   "Ây da, Cố Hảo, quên nói cho cô biết, tổng biên tập đang tìm cô đấy, nếu cô đến rồi thì đi đến phong tổng biên tập đi."
   “Ừ.” Cố Hảo gật đầu, thu dọn đồ đạc, đứng dậy đi đến phòng tổng biên tập.
   Vừa tới cửa đã nghe thấy giọng nói có chút kích động của Trần Lập Phi "Người phụ nữ này cũng không phải là phụ nữ ngoan hiền đâu, cô ta vậy mà dám quyến rũ Phong Dập Thần. Buổi chiều ngày hôm trước bên ngoài tòa soạn còn ôm ôm ấp ấp, đúng là không biết xấu hổ. Hôm qua liền xin nghỉ ở cùng với Phong Dập Thần, tám phần mười là ngủ cùng nhau rồi, mãi cho đến ngày hôm nay, trễ như thế này còn không đi làm."
   Trong lòng Cố Hảo rơi lộp bộp, lẽ nào hôm trước có ai đó nhìn thấy sao? Nhưng khi đó Trần Thanh Vận cũng ở đó.
   “Ông làm sao vậy?” Giọng nói thờ ơ của Lý Cầm truyền đến, thậm chí còn có chút mỉa mai “Trần Lập Phi, ông nói thật với tôi đi, có phải ông cũng nhìn trúng Cố Hảo?”
   “Ơ kìa, đừng nói lung tung.” Trần Lập Phi lập tức tỏ rõ thái độ “Trong lòng tôi chỉ có em.”
   “Đừng thấy sang bắt quàng làm họ với tôi, trong lòng ông tính toán cái gì tôi đều biết.” Lý Cầm hừ lạnh nói “Toàn bộ tòa soạn của chúng ta, chỉ có Cố Hảo là xinh đẹp, ông gần đây tìm cô ấy gây phiền phức là có ý gì, chúng tôi đều hiểu rõ.”
   “Cầm, tôi thề với trời, trong lòng tôi chỉ có em.” Trần Lập Phi lời nói vu vơ mập mờ muốn dụ dỗ Lý Cầm “Trước giờ chỉ có em, hai người chúng ta như ‘cao sơn lưu thủy gặp tri âm’ nơi núi cao nước chảy gặp được người hiểu được sở trường của mình , cầm sắt hài hòa vợ chồng hòa hợp , Loan Phượng cùng reo vang, quan hệ hòa hợp gắn bó thủy nhũ giao dung , bất kỳ ai cũng không thể so được.
   “Vậy ông còn không ly hôn để cưới tôi?” Lý Cầm mỉa mai nói “Còn nói dối để lừa gạt tôi, tưởng là tôi không biết ông chỉ muốn ngủ với tôi sao?”
   "Cầm, tôi muốn ngủ với em là vì tôi yêu thích em."
   "Ông bây giờ muốn Cố Hảo người ta rồi?"
   “Không có, tuyệt đối không có.” Trần Lập Phi thề thốt, “Trời xanh làm chứng.”
   "Cút mẹ ông đi, lừa tôi."
   "Thực sự không có. Tôi tìm Cố Hảo là có chuyện."
   Lý Cầm tức giận quát "Chuyện gì?"
   "Sau này em sẽ biết."
   Cố Hảo thật sự không ngờ Lý Cầm và tổng biên tập lại có quan hệ như vậy.
   Trong lúc nhất thời, cô đứng ở của phòng tổng biên tập, đi vào cũng không được, mà bỏ đi cũng không được.
   Đang do dự, Lý Cầm bên trong nói "Không phải ông tìm Cố Hảo sao? Sao vẫn chưa tới?"
   “Cô ta?” Trần Lập Phi cười nhạo một tiếng “Người phụ nữ này, thật lười biếng, em đi xem đi, sao cô ta còn chưa tới?”
   “Tôi không đi.” Giọng điệu của Lý Cầm rõ ràng là không tình nguyện.
   Cố Hảo nghĩ rằng lúc này là lúc thích hợp để đi vào.
   Cô bấm ngón tay gõ cửa.
   "Cốc cốc cốc.” Tiếng gõ cửa vang lên.
   “Mời vào.” Tổng biên tập lớn tiếng nói.
   Cố Hảo đẩy của đi vào, khôi phục vẻ mặt như bình thường “Tổng biên tập, ông tìm tôi? A, chị Cầm cũng ở đây à?”
   Lý Cầm liếc cô một cái, khẽ gật đầụ
   Cố Hảo cũng mỉm cười.
   Trần Lập Phi vừa nhìn thấy cô, lập tức nở một nụ cười, tỏ ra dáng vẻ thân thiết không ít.
   "Cố Hảo, có một chuyện, tôi muốn nói với cô.”
   Cố Hảo "Tổng biên tập, mời nói."
Một đêm không gặp đã nhớ tôi. 1
⬅ Trước Tiếp ➡