"Cô nhìn tôi như vậy làm gì? Yêu tôi rồi sao?” Phong Dập Thần nhìn cô im lặng nhìn chằm chằm mình, ý tứ xấu xa mở miệng.
Cố Hảo rút tay về, "Cho dù chuẩn mực như thế nào, cũng là lưu manh."
Phong Dập Thần cười khẽ một tiếng, giọng điệu mờ ám "Cô sợ rồi sao?"
“Không có.” Cố Hảo lắc đầụ
Đột nhiên chuông điện thoại vang lên, là điện thoại di động của Cố Hảo. Cô lấy điện thoại ra, nhấn nút trả lời, đưa lên tai.
Bên kia truyền đến giọng nói của Lý Cầm “Cố Hảo, sao cô còn chưa đến?"
“Chị Cầm, hôm nay em xin nghỉ.” Cố Hảo nói “Được không?”
Bên kia còn chưa nói gì, Phong Dập Thần đã giật lấy điện thoại trong tay cô, nói vào điện thoại "Tôi là Phong Dập Thần, Cố Hảo đi cùng với tôi, xin nghỉ."
Lý Cầm bên kia ngẩn người, giọng nói lập tức cung kính rất nhiều " Chào anh Phong, không có vấn đề gì, không có vấn đề gì."
Khóe môi Phong Dập Thần châm biếm nói một câu "Vậy thì đừng thúc giục cô ấy đi làm."
Nói xong, cúp điện thoại.
Cố Hảo nhìn anh bá đạo như vậy, trong lòng không khỏi than thở.
Xem ra lần này cùng Phong Dập Thần, cô lại phải hứng chịu sự chỉ trích của đồng nghiệp rồi.
Lúc này Lương Thần trở lại, gõ gõ cửa kính xe.
Phong Dập Thần kéo cửa kính xe xuống, lộ ra nửa khuôn mặt tuấn tú.
"Tổng giám đốc, phòng thay đồ rất sạch sẽ. Tôi nghĩ cô Cố nên vào bên trong thay đồ thì tốt hơn." Lương Thần mở miệng nói, "Dù sao thì xe cũng đang ở trên đường."
Lông mày của Phong Dập Thần nhíu chặt, ánh mắt như chim ưng quét qua khuôn mặt anh ta, hơi u ám nói "Anh nói đúng, cô ấy thay quần áo không thể để người khác nhìn thấy."
Tôi đang theo đuổi cô. 1
Cố Hảo nhanh chóng xuống xe.
Vừa định rời đi, vòng eo mảnh mai của cô đã bị ôm lấy, cánh tay cứng cáp của Phong Dập Thần ôm lấy eo cô, lại phủ áo khoác lên người cô.
Trong lòng cô run lên, “Lại vậy, anh không cần đi theo tôi, tôi tự vào thay là được rồi.”
Phong Dập Thần trùng mắt nhìn cô, rất không vui "Tôi theo cô đi vào, đề phòng cô bị lộ hàng."
Trong lòng Cố Hảo bốc lên lửa giận "Tôi cầm chiếc áo khoác của anh, sẽ không bị lộ."
“Nói nhảm nhiều như vậy?” Phong Dập Thần trầm giọng nói “Nhanh lên.”
Cố Hảo nắm chặt tay anh, kéo đi vào.
Trước đây cô chưa bao giờ đi nhanh như vậy, bước nhanh giống như có một con sói đang đuổi theo phía saụ
“Chào mừng ghé thăm.” Nhân viên hướng dẫn chào đón “Thưa cô, quần áo đã sẵn sàng trong phòng thử đồ.”
Cô ta đưa họ đến phòng thử đồ.
Cố Hảo bước vào.
Phong Dập Thần cũng theo saụ
Cố Hảo ngây người, lập tức trở nên bực bội "Anh theo vào làm gì?"
"Giúp cô thay quần áo."
"Nam nữ khác nhau, anh Phong."
Phong Dập Thần kéo áo khoác trên người cô xuống, sau đó cởi quần áo trên người cô ra "Vậy thì đừng nói nhảm nữa, mau thay đi."
“Anh Phong, anh, anh quá không biết xấu hổ.” Cố Hảo bị anh làm cho sợ đến muốn khóc.
Đồ lót bên trong cũng bị anh cởi ra, trong nháy mắt cả người lạnh ngắt, cô lập tức ôm lấy mình che đi vẻ xấu hổ.
"Cố Hảo, tôi nhắc nhở cô, tôi nhìn trúng cô." Phong Dập Thần bá đạo mở miệng "Tính theo đuổi cô, cô sớm muộn gì cũng sẽ là người đàn bà của tôi. Cũng không cần giả vờ, cơ thể của cô, tôi không chỉ nhìn xem thôi, cũng sẽ ra tay trải nghiệm. Vì vậy, tất cả những chuyện cô làm bây giờ đều là giả vờ, hiểu không?"
Trong lòng Cố Hảo quýnh lên, không nhịn được oán giận "Đây là cách anh theo đuổi tôi sao?"
Cô cũng lập tức sửng sốt, anh thật sự nói theo đuổi cô như vậy?
Ánh mắt Phong Dập Thần rất nghiêm túc, "Tôi không có kinh nghiệm, chỉ có thể là như vậy. Cách thức theo đuổi chính là mang phong cách riêng của Phong Dập Thần tôi."
Cố Hảo lần thứ hai bị sốc.
Cô đột nhiên hồi phục lại tinh thần, đáy mắt xẹt qua một tia buồn bã, nói "Tôi thật sự đã kết hôn rồi, anh Phong."
“Cô còn nói như vậy?” Phong Dập Thần cau mày liếc cô một cái, rất không vui “Phong Dập Thần tôi không xứng với cô sao?”
Cố Hảo chớp mắt, giương mắt nhìn anh, sau đó lại cúi đầu, lắc đầu cười khổ "Là tôi không với cao nổi.”
Phong Dập Thần híp mắt, nhìn cô một cái, phất tay áo, xoay người rời đi.
Cố Hảo dựa vào cửa phòng thay đồ, cả người không còn sức lực, chỉ là không biết tại sao đáy mắt ngấn nước.
Cô nhanh chóng thay quần áo, mọi thứ đều đã được thu dọn sạch sẽ, cũng không tính đưa áo khoác lại cho Phong Dập Thần, bởi vì cô cần DNA còn lại trên áo khoác.
Sau khi đi ra, Cố Hảo không nhìn thấy Phong Dập Thần và Lương Thần.
Nhân viên hướng dẫn nhiệt tình đi tới, nói với cô "Rất vừa vặn."
"Cảm ơn, bao nhiêu tiền vậy?"
"Anh vừa rồi quẹt thẻ, cô không phải trả tiền nữa."
Cố Hảo ngẩn người, mím môi, sau khi nói cảm ơn liền rời đi.
Cô cầm áo khoác đi thẳng đến bệnh viện để có thể làm kiểm tra.
Đến nói lại được báo "Cô này, rất khó để xét nghiệm DNA chính xác từ áo khoác. Tốt hơn là cô nên tìm cái gì đó trực tiếp hơn."