Tần Chí cõng cô đi lên tầng hai, không để ý tới phản đối của Thẩm Y Nhiên, cõng cô đi vào phòng ngủ.
Vậy mà Tần Vũ Trạch không ở phòng ngủ, chăn xếp ngay ngắn chỉnh tề trên giường.
Thẩm Y Nhiên chẳng quan tâm ông xã mình đi đâu, Tần Chí đã đặt cô lên giường.
Sau đó hắn lấy hộp thuốc tới, tự mình xử lý vết thương cho cô.
Đầu gối bị rách da, mắt cá chân sưng to bầm tím.
Xử lý xong đầu gối, Tần Chí lại muốn xoa mắt cá chân cho Thẩm Y Nhiên.
“Cha, con tự mình làm được.”
Trên trán Tần Chỉ xuất hiện không kiên nhẫn: “Tự con làm sao? Con muốn nửa tháng đều không xuống được giường
à?
Thẩm Y Nhiên muốn nói lại thôi, Tần Chí lại nói: “Nằm yên!”
Tay hắn lạnh lẽo, ấn lên mắt cá chân bầm tím của Thẩm Y Nhiên xoa nắn, cô đau tới mức trên trán xuất hiện đầy mồ hôi lạnh.
Tần Chí để ý tới phản ứng của cô: “Nhịn một chút, rất nhanh sẽ đỡ hơn.”
Thẩm Y Nhiên gật đầu, cắn chặt hàm răng, dáng vẻ này Tần Chỉ nhìn càng muốn thao cô.
Một lúc lâu sau Tần Chí mới rút tay về, Thẩm Y Nhiên thử cử động mắt cá chân một chút, vậy mà phát hiện mắt cá chân đã đỡ hơn nhiều!
“Cha, cảm ơn cha!”
Tần Chỉ đứng dậy: “Nghỉ ngơi sớm một chút, tối nay đừng tắm rửa.”
Hắn nhìn không khác bình thường là mấy, trên mặt là vẻ mặt nghiêm túc.
Thẩm Y Nhiên gật đầu, đang định ngồi dậy Tần Chí xua tay: “Nằm đi, cha đi về đây.”
“Cha, cha đi thong thả.”
Tần Chí bước đi thật nhanh, trước khi ra cửa còn tri kỷ đóng cửa phòng.
Thẩm Y Nhiên vén chăn lên, ngồi dậy nhìn mắt cá chân của mình, trong đầu hỗn loạn.
Chậm rãi nằm xuống, để lại một ngọn đèn đêm, Thẩm Y Nhiên không nhịn được suy nghĩ miên man.
Chân tâm vẫn ẩm ướt đặc sánh, không khỏi kẹp chặt hai chân ma sát.
Không ma sát còn đỡ, vừa ma sát cô càng khó chịu hơn.
Thẩm Y Nhiên đỏ mặt, không dám suy nghĩ miên man, trong đầu là xúc cảm ngón tay của Tần Chí cắm vào tiểu huyệt của mình.
“Mình đang nghĩ gì thế?”
Thẩm Y Nhiên ý thức được ý nghĩ của mình, hoảng sợ, xua tan những tư tưởng hoang đường này, vội vàng nhắm mắt
lai.
Trong thuốc giảm đau như có thành phần của thuốc ngủ, rất nhanh Thẩm Y Nhiên đã ngủ say.
Sau khi cô ngủ, cửa phòng nhẹ nhàng đẩy ra.
Một người tiến vào, vén chăn lên giường.
Hơi thở của Thẩm Y Nhiên vững vàng, cơ thể nằm ngửa, tư thế ngủ tao nhã!
Một bàn tay cởi cúc sườn xám, Thẩm Y Nhiên nhíu mày, cảm giác có người đang cởi quần áo của mình, cô cố gắng chống đỡ mệt mỏi mở mắt ra!