⬅ Trước Tiếp ➡
Thẩm Y Nhiên nhìn thấy mặt Tần Vũ Trạch, mấp máy môi!
“Bà xã???
Tần Vũ Trạch cởi sườn xám của Thẩm Y Nhiên, sờ hoa huyệt ướt sũng của cô, nhanh chóng trèo lên người cô.
Trong lòng Thẩm Y Nhiên tràn ngập ấm ức, nhưng cô không nói gì.
Tần Vũ Trạch chỉ làm 2 phút là xuống, lúc này anh ta thấy được vết thương trên đầu gối của Thẩm Y Nhiên.
Chỉ hỏi một chút, chuyện khác cũng không nhiều lời, nằm xuống vị trí của mình, rất nhanh đã truyền tới tiếng hít thở đều đều của anh ta!
Ánh mắt Thẩm Y Nhiên nhìn về phía ông xã mình, trong lòng sinh ra oán hận với anh ta!
Ngón tay trắng nõn nắm chặt chăn, Thẩm Y Nhiên kẹp chặt chân, cảm thấy ngực buồn bực!
Cô cởi quấn ngực ra, cầm lấy áo ngủ bên cạnh thay.
Ngày hôm sau thời tiết rất tốt, đầu gối của Thẩm Y Nhiên đau không xuống giường được.
Tần Vũ Trạch bảo cô nghỉ ngơi thật tốt, sau đó một ngày không thấy bóng dáng.
Thẩm Y Nhiên nằm trên giường năm ngày, trong lúc này thái độ của Tần Vũ Trạch đối với cô chỉ có ít ỏi mấy câu quan tâm.
Tần Vũ Trạch rất bận, bận rộn ăn nhậu chơi bời với đám bạn xấu của anh ta.
Có thể xuống đất đi đường, Thẩm Y Nhiên đi tới sân trước.
Triệu Nhã Hàm đã nhiều ngày rất yên tĩnh, lại trở về làm đại phu nhân của Tần gia.
Dấu ngón tay trên cổ bà ta đã mất đi, mỗi ngày chơi mạt chược với đám chị em dâu.
Thẩm Y Nhiên nhìn bà ta chơi mạt chược, khi sắp ăn cơm mới tan cuộc.
Vận may hôm nay của Triệu Nhã Hàm không tệ, thắng được ít tiền, cười vô cùng vui vẻ.
Khi ăn cơm, Tần Chí không thấy Tần Vũ Trạch, mở miệng hỏi một câu.
Triệu Nhã Hàm lập tức đáp lời: “Vũ Trạch đi khảo sát dự án với bạn.”
Con trai mình có tính tình gì, trong lòng Tần Chỉ rõ như gương.
“Mẹ hiền chiều hư con!”
Tuy trong lòng Triệu Nhã Hàm hụt hẫng, nhưng không dám phản bác lời Tần Chí.
Thẩm Y Nhiên im lặng ăn cơm, ánh mắt của Tần Chỉ đảo qua gương mặt cô.
Ba người đang ăn cơm, thím Vương hoang mang rối loạn chạy vào.
“Tiên sinh, cục trưởng Ngụy cục trưởng của cục công an tới, muốn gặp ngài...”
Khi thím Vương nói những lời này, ánh mắt thường nhìn Thẩm Y Nhiên.
Trong đôi mắt của Tần Chí đều là suy tư, cầm lấy khăn giấy lau miệng, đứng dậy đi ra ngoài.
Thím Vương muốn đi theo ra ngoài, thì bị Triệu Nhã Hàm gọi lại.
“Cục trưởng Nguy có nói là chuyện gì không?”
Thím Vương nhìn Triệu Nhã Hàm, chậm rãi cúi đầu.
“Có chuyện gì thì nói đi.”
Thím Vương ấp a ấp úng mở miệng: “Cục trưởng Nguy nói đại thiếu gia bị nghi ngờ có liên quan tới hút ma túy bị cảnh sát bắt...”
⬅ Trước Tiếp ➡