Kiều Tịch Hoàn ăn điểm tâm xong, nhìn thấy Ngôn Hân Đồng thay đồ chuẩn bị đi ra ngoài, đi đến bên cạnh Tề Tuệ Phân nói:
“Mẹ, Tử Hàn nói có lẽ tối nay anh ấy sẽ về không được, bởi vì chuyện làm ăn còn một khâu quan trọng cần được giải quyết”
Tề Tuệ Phân nhíu mày: “Đây là sinh nhật của ba con”
“Tử Hàn nói đã gọi điện cho ba, ba nói lấy công việc làm trọng”
“Ôi, bọn đàn ông trong nhà này, không biết nói thế nào cho phải”.
Tề Tuệ Phân thở dài: “Không trở về thì thôi, bây giờ con đi chọn lễ phục phải không?. Dẫn chị dâu con đi cùng, nó ở trong tù lâu như vậy, mẹ sợ nó không biết trưng diện cho bản thân, sẽ biến mình thành trò cười cho người khác”
“Mẹ, mẹ yên tâm, con nhất định sẽ trang điểm cho chị dâu thật xinh đẹp” Ngôn Hân Đồng rất ngoan ngoãn gật đầu.
“Hoàn Hoàn, con đi theo Hân Đồng đến cửa hàng để chọn lễ phục đi” Tề Tuệ Phân quay đầu nói với Kiều Tịch Hoàn:
“Trang điểm cho mình xinh đẹp một chút, đừng làm mất mặt”
“À, dạ được” Kiều Tịch Hoàn gật đầu.
Hai người cùng nhau ngồi vào xe hơi chuyên dụng của Cố gia, dọc đường cũng không nói gì.
Ngôn Hân Đồng tựa hồ không muốn nói chuyện với Kiều Tịch Hoàn, cả người vẫn luôn im lặng, thi thoảng sẽ nhìn di động để soi gương.
Ngôn Hân Đồng cho tới nay đều có cảm giác về sự ưu việt* ( tự cho mình hơn hẳn người khác). Cô gả vào nhà họ Cố trễ hơn Kiều Tịch Hoàn, nhưng vừa vào cửa đã được Tề Tuệ Phân yêu thích, năm thứ hai lại sinh cho Cố gia một cặp song sinh, một trai một gái, làm cho 2 vị lão nhân gia của Cố gia hết sức vui vẻ, cho nên đối xử với cô ta cũng tốt hơn.
Ngôn Hân Đồng cũng tự cho mình là thanh cao, chưa bao giờ xem Kiều Tịch Hoàn là chị dâu của mình, cũng chưa từng xem chị ta là dâu trưởng của Cố gia, ngược lại thường xuyên lăng mạ, khi dễ cô ta, bởi vi ghen tị cô ta xinh đẹp hơn mình.
Trước đây Kiều Tịch Hoàn cũng chỉ có thể nén giận, bởi vì cô biết mình không có vị trí ở Cố gia, cho nên không dám nói gì, nhưng mà, trước kia Kiều Tịch Hoàn đối với Ngôn Hân Đồng… dường như là…
Rất hận!
Vì sao phải hận một người như vậy?. Kiều Tịch Hoàn vốn phải quen cuộc sống bị người khác ức hiếp rồi chứ. Nhưng chỉ riêng với Ngôn Hân Đồng, hình như Kiều Tịch Hoàn trước đây không thể buông bỏ hận thù.
Cô cắn môi, nhíu mày, nhưng làm thế nào cũng không nghĩ ra được.
Hai người đến cửa hàng tốt nhất ở Thượng Hải, hướng tới khu chuyên khu lễ phục.
Ngôn Hân Đồng vừa mới đi vào, đã có người phục vụ nhiệt tình chạy đến: “Nhị thiếu phu nhân, tới chọn lễ phục sao?”
“Đêm nay trong nhà tôi có một bữa tiệc”. Đối với sự nhiệt tình của người phục vụ, Ngôn Hân Đồng chỉ tỏ ra lạnh nhạt.
“Đúng lúc ngày hôm qua cửa hàng chúng tôi vừa mới nhập về mấy mẫu mới, nếu phối hợp với vóc dáng nhã nhặn của cô nhất định sẽ rất hoàn mỹ, cô qua đónhìn xem, hoàn toàn là hàng mới nhất, bảo đảm sẽ khiến cô hài lòng”. Người phục vụ nhiệt tình giới thiệu.
Ngôn Hân Đồng bộ dạng ngạo mạn đi theo người phục vụ sang một bên.
Kiều Tịch Hoàn hoàn toàn bị bỏ quên.
Cô nhìn những người trước mặt đi xa, cười lạnh một chút, sau đó tự mình đi qua khu lễ phục khác nhìn nhìn một chút, bên cạnh có người phục vụ nhìn thấy cô, nhưng cũng không bước lên tiếp đón, họ cho rằng cô chỉ là tùy tùng đi theo Ngôn Hân Đồng tới thôi.
Cô mím môi, nhìn chiếc váy lễ hội cúp ngực màu trắng, chỗ lồng ngực đính rất nhiều kim cương, ánh đèn chiếu lên bộ lễ phục, nhìn rất óng ánh trong suốt.
Tề Lăng Phong nói, khi cô mặc bộ lễ phục này vào, giống như thiên sứ lọt xuống trần gian, xinh đẹp như vậy, xinh đẹp đến mức khiến cho người ta hận không thể ôm ở trong lòng, ngậm ở trong miệng.
Người đàn ông đã từng nói những lời ngon ngọt, thề non hẹn biển bên tai cô, lại dùng hai tay nhuốm đầy máu tươi, từng chút từng chút, phá hủy tất cả con người cô…