“Thế nào, nhìn trúng bộ lễ phục này sao?” Bên tai bỗng nhiên vang lên thanh âm của Ngôn Hân Đồng.
Kiều Tịch Hoàn mới hoàn hồn
Cô không để lại dấu vết nở nụ cười: “Chỉ tùy tiên xem thôi”
“Tùy tiện nhìn?” Ngôn Hân Đồng cười lạnh: “Bộ lễ phục này đã sớm có người đặt rồi, chị mua không nổi đâu. Những viên kim cương đính ở trước ngực đều là thật, mỗi viên đều có giá trị liên thành, hơn nữa là sản phẩm làm bằng thủ công nhập khẩu từ Paris sang. Nên tự biết thân biết phận đi”
Nói xong, Ngôn Hân Đồng bước đi
Kiều Tịch Hoàn nhìn bộ lễ phục
Đúng vậy, bộ lễ phục này thuộc về Hoắc Tiểu Khê.
Là Tề Lăng Phong đích thân đến Paris để nhờ nhà thiết kế, dựa theo số đo của Hoắc Tiểu Khê để may, Tề Lăng Phong từng mang cô đến đây để thử một lần, lần đó bọn họ đang bàn đến chuyện kết hôn…
“Kiều Tịch Hoàn, cô chọn lễ phục xong chưa?”
Cách đó không xa, truyền đến giọng nói khó chịu của Ngôn Hân Đồng
Kiều Tịch Hoàn mím môi, đi qua một bên.
Ngôn Hân Đồng đã chọn xong, một bộ lễ phục dài màu đen cổ chữ V khoét sâu, dáng người của Ngôn Hân Đồng tuy mảnh khảnh nhưng cũng đầy đặn, không hề giống với người mẹ đã sinh 2 đứa con, chăm sóc vô cùng tốt, bộ lễ phục màu đen này vừa khéo có thể làm tôn lên dáng vẻ thướt tha của cô ta, người phục vụ không ngừng khen ngợi bên tai, trên mặt Ngôn Hân Đồng đương nhiên lộ ra nụ cười hài lòng
“Cô còn không đi chọn, chọn xong còn phải trang điểm, cô bắt tôi chờ cô bao lâu?”
“Vị tiểu thư này cũng cần sao?” Người phục vụ vội vàng hỏi.
“Cái gì mà tiểu thư?. Cô ta là đại thiếu phu nhân của Cố gia”. Ngôn Hân Đồng có chút châm biếm nói, sau đó cười hết sức cố ý.
Người phục vụ ở đây biết tin tức bát quái của nhà giàu còn nhiều hơn những người trong cuộc, nghe Ngôn Hân Đồng nhắc như vậy, người phục vụ lập tức biết Kiều Tịch Hoàn là ai, chính là chuyện cười trong giới thượng lưu.
“Đại thiếu phu nhân, xin mời bên này”. Người phục vụ nén cười, không chút để ý gọi.
Người phục vụ dẫn cô đến khu lễ phục cấp bậc rõ ràng thấp hơn Ngôn Hân Đồng mấy phần.
Kiều Tịch Hoàn nhìn một chút: “Không có cái khác sao?”
“Cái này thích hợp với cô”. Người phục vụ nói thẳng.
“Cô nói?” Kiều Tịch Hoàn nhướng mày, ngữ điệu khiến người ta không rét mà run.
Người phục vụ ngẩn ra. Không phải mọi người đều đồn nói là đại thiếu phu nhân của Cố gia nhu nhược, yếu đuối, sợ phiền phức sao?.
“Tôi…”Người phục vụ bỗng nhiên lắp bắp.
“Ông chủ của các người đâu?”
“Đại thiếu phu nhân”
“Gọi ông chủ của các người đến đây” Kiều Tịch Hoàn gằn từng tiếng.
Người phục vụ nắm chặt ngón tay.