⬅ Trước Tiếp ➡
Mà giờ phút này, đi ở trên đường không có bóng xe cộ, ngoài cô ra còn có nhân vật đứng đầu trong nhà giam – Phó Bác Văn
Cô vẫn cho là, người chịu được cảnh không được người khác hoan nghênh, không muốn gặp chỉ có một mình cô, không ngờ còn có nhân vật lớn Phó Bác Văn
Cô liên tục đi theo bước chân của anh ta
Phó Bác Văn chận một chiếc taxi,
Cô không hề nghĩ ngợi, chạy nhanh tới, leo lên xe
Phó Bác Văn nhìn cô, sắc mặt rất lạnh
“Đưa tôi đến khu biệt thự Tử Dương, sau đó tôi sẽ cảm ơn anh” Cô gằn từng chữ, rất nghiêm túc hứa hẹn
Ánh mắt của Phó Bác Văn nhàn nhạt liếc nhìn cô một cái: “Đến khu biệt thự Tử Dương”
Về phần có cảm ơn hay không, anh không có cảm thấy hứng thú
Chỉ vì không muốn lãng phí thời gian với những chuyện không liên quan đến mình
Xe taxi đi mất 1 tiếng đồng hồ, đi ngang qua rất nhiều ngã tư đường quen thuộc, bên trong xe vẫn duy trì sự yên tĩnh đến nghẹt thở, cô xuống xe, nhìn ngôi biệt thự 3 tầng xa hoa trước mặt
Xe taxi đã rời đi
Cái gọi là cảm ơn, chỉ do bọn họ bật thốt ra mà thôi
Thương nhân, lúc nào cũng xảo quyệt như thế
Cô mím môi, đi vào cổng lớn của biệt thự
“Đại viện Cố gia” 4 chữ này thật lớn. Cô nhấn vào chuông cửa!
Một người hầu chạy đến cửa lớn, mở cửa, cười hihi nói: “Đại thiếu phu nhân đã trở về”
Đại thiếu phu nhân?!
Xưng hô như thế thật xa lạ!
Cô gật đầu, đi theo người hầu dọc theo vườn hoa của biệt thự
Trên đường đi, chim hót, hoa thơm. Mùa xuân có lẽ là mùa khiến người ta chờ đợi
Đôi mắt của cô căng thẳng, nhìn đồ trang trí Châu Âu xa hoa bên trong cửa thủy tinh
“Đại thiếu phu nhân, cô chờ một lát, tôi đi thông báo cho phu nhân xuống” Người hầu nói, sau đó đi vào phòng khách
Cô đứng ở trước cửa, hờ hững chờ
Một lát sau, một người phụ nữ trung niên mặc quần áo đắt tiền bước từng bước tao nhã từ thang lầu trong phòng khách xuống. Cả người mặc bộ sườn xám màu xanh ngọc, đeo vòng cổ trân châu, tóc búi thành một búi ngay ngắn, khuôn mặt đoan trang, khí sắc vô cùng cao quý
Cước bộ của bà không nhanh không chậm đứng ở ngưỡng cửa, sắc mặt không được tốt lắm, chỉ bình thản lạnh lùng nói:
“Cô đừng bước vào cửa, để tôi gọi thầy đến làm pháp, đừng mang xui xẻo vào Cố gia”
⬅ Trước Tiếp ➡