⬅ Trước Tiếp ➡
Khóe miệng của cô cong lên nụ cười lạnh lùng
Không bao lâu, một người trung niên có phần lôi thôi, lếch thếch xuất hiện trước mặt cô, không kịp phòng bị, nước trong miệng của ông ta đã phun lên trên mặt cô, bản thân vốn khó coi, bây giờ càng lộ ra vẻ chật vật
Cô lẳng lặng đứng ở đó, rất lạnh nhạt nhìn ông thầy làm pháp đứng ở trước mặt cô lẩm bẩm
Tốt nhất, ông có khả năng giải trừ hết những vận xui của tôi, nếu không thì….
Ròng rã suốt 2 tiếng đồng hồ, cô vẫn đứng không có nhúc nhích, chân đã sớm tê rần
Thầy làm phép tựa hồ đã kết thúc trình tự công việc của mình, đối mặt với những dụng cụ làm phép này, Tề Tuệ Phân nói:
“Có thể cho cô ta vào rồi”
“Cô vào đi, cẩn thận một chút, đừng có làm dơ sàn” Ánh mắt tràn đầy khinh miệt
Khóe miệng cô lộ ra nụ cười: “Dạ mẹ, con sẽ cẩn thận”
Tề Tuệ Phân tựa hồ sửng sốt một chút
Vào giây phút đó, bà cảm thấy người con gái trước mặt với người con gái năm đó bị bà tống ra khỏi nhà, không giống nhau!
Làm sao có chỗ không giống?
Dung mạo rõ ràng, giống y như đúc
Là thời gian 3 năm, khiến cho bà quên đi dung mạo của cô ta sao?.
Bà không cần để ý, cũng không cần thiết phải quan tâm, nếu không phải vì thân phận con dâu cả đặc thù, và tai nạn kia….Thì bà làm sao có thể để cô ta bước vào cửa?.
Tề Tuệ Phân lạnh lùng nghiêm mặt, xoay người rời đi
Kiều Tịch Hoàn đi vào phòng khách, lên lầu 2, dừng lại trước một cánh cửa
Nếu như cô không nhớ lầm, thì đây chính là phòng mình
Cô đẩy cửa bước vào
Một người đàn ông xuất hiện trong tầm mắt, cô không biết nên dùng từ gì để hình dung anh ta, khi ấy thậm chí cô còn có cảm giác như mình bị chập mạch!
Cô nghĩ hay là dùng từ: “hại nước hại dân” đi!
Mặt ví như trăng đêm trung thu, tóc tai được cắt tỉa gọn gang, mi như mực vẽ, đôi mắt phượng hẹp dài
Trong khoảnh khắc, cô không khỏi cảm ơn Tào Tuyết Cần tiên sinh đã để lại những từ hoa mỹ như vậy, để cô có thể dùng từ ngữ hình dung dung mạo yêu nghiệt của người đàn ông trước mặt này
Cô đứng mở miệng cửa, đột nhiên có chút vô thố.
Trong trí nhớ của Kiều Tịch Hoàn lưu lại, hình ảnh của người đàn ông này rất ít, cô không tin sống cùng người đàn ông có dung nhan tuyệt mỹ như thế, mà người phụ nữ nào không động lòng, trừ phi…
Người đàn ông này có bản lĩnh làm cho người ta dễ dàng không chú ý.
“Đi ra ngoài”. Người đàn ông bỗng nhiên mở miệng, hét lên.
Cả người Kiều Tịch Hoàn ngẩng ra, không biết vì sao anh ta lại trở nên nổi nóng như vậy, cô đột nhiên đóng cửa phòng, chuẩn bị rời khỏi, nhưng cảm thấy có điều gì đó không hợp a, cô không phải nên ở căn phòng này sao?.
⬅ Trước Tiếp ➡