Cô ta nghiến răng, cho dù có thay đổi thì 3 năm trước Kiều Tịch Hoàn không phải là đối thủ của cô, 3 năm sau cũng vậy.
Hai người trên đường đi về cũng không nói gì, một đường trở về biệt thự.
Trong nhà đã sắp xếp ổn thỏa, toàn bộ đại sảnh đều được trang hoàng tươm tất, nhưng mà bây giờ còn sớm, khách mời vẫn còn chưa tới, Tề Tuệ Phân tựa hồ hơi mệt mỏi ngồi dựa trên sofa, nhìn 2 con dâu quay về, đôi mắt bà dừng lại một chút.
Dáng vẻ của 2 người rất xinh đẹp, mỗi người một vẻ.
Trước đây bà sẽ cảm thấy Kiều Tịch Hoàn quá mức xinh đẹp, một vẻ đẹp khiến người ta cảm thấy hơi dung tục.
Ngôn Hân Đồng thì ngược lại, tuy rằng ngũ quan không xinh đẹp bằng Kiều Tịch Hoàn, cũng may khí chất xuất chúng, cách đối nhân xử thế cũng rất chu toàn, lại là người có học thức, nội hàm, vì thế càng được yêu thương hơn.
Nhưng mà hôm nay…
Ngay cả Tề Tuệ Phân còn hoài nghi ánh mắt của mình, Kiều Tịch Hoàn nhìn qua quả thật rất đẹp, trên khuôn mặt xinh đẹp, chỉ đánh phấn nhẹ, nhìn qua rất thanh tao thoát tục, rất có phong thái, nhưng cách trang điểm của Ngôn Hân Đồng, nếu không đứng bên cạnh Kiều Tịch Hoàn thì cũng rất đẹp, nhưng nếu hai người đứng chung một chỗ, thì trông cô ta khá tầm thường.
“Mẹ, chúng con về rồi”. Ngôn Hân Đồng rất biết làm nũng, đi qua, thân thiết ngồi xuống bên cạnh Tề Tuệ Phân.
Tề Tuệ Phân gật đầu: “Hôm nay ai phụ trách trang phục và trang điểm cho Hoàn Hoàn?”
“Còn có thể là ai?. Dĩ nhiên là con rồi, mẹ, mẹ có hài lòng không?” Ngôn Hân Đồng vội vàng trả lời
“Không tồi” Cho dù rất hài lòng, nhưng cũng không thể biểu hiện quá rõ ràng.
Người bên trong hào môn, đã sớm luyện thành bản lĩnh giấu diếm sắc mặt của mình.
“Vì vậy con đã hoàn thành nhiệm vụ mẹ giao cho con” Ngôn Hân Đồng lấy lòng nói.
“Được, được, mẹ biết con giỏi rồi”. Tề Tuệ Phân nhéo nhéo mũi của Ngôn Hân Đồng, rõ ràng rất yêu thương, bà đứng lên, tựa hồ có chút mệt mỏi:
“Mẹ về phòng nghỉ ngơi một lát, chừng nào thợ trang điểm đến thì lên phòng gọi mẹ”
Tề Tuệ Phân đứng lên, đi được 2 bước thì quay đầu nhìn Kiều Tịch Hoàn: “Tối hôm nay rất đông người, đừng làm mất mặt”
“Được, mẹ” Kiều Tịch Hoàn cười trả lời.
Tề Tuệ Phân gật đầu rời đi.
Kiều Tịch Hoàn nhìn bóng lưng của Tề Tuệ Phân, khóe miệng của cô khẽ nhếch lên, trước đây Kiều Tịch Hoàn đã làm nhiều chuyện khiến người ta chê cười sao?.
Cô quay đầu, nhìn Ngôn Hân Đồng.
Người phụ nữ này, không biết đã âm thầm hại Kiều Tịch Hoàn bao nhiêu lần rồi?.
…
Thời điểm buổi chiều, biệt thự Cố gia đông đúc hẳn lên.
Cố đại thiếu bao giờ cũng một mình, không thích giao tiếp với người ngoài, vì thế cho dù ở đại sảnh, cũng chỉ thờ ơ quan sát toàn bộ.
Cố tam thiếu rõ ràng là một tay ăn chơi, một phòng đầy người đẹp, sao anh ta còn có thời gian để suy nghĩ đến những chuyện khác, mà Cố gia còn có 2 vị thiên kim là Cố Tử Nhan và Cố Tử Hinh, 2 người bọn họ chỉ thích chơi đùa, vì thế cũng không thể trông đợi ở họ. Thế nên, những chuyện chào hỏi khách khứa đương nhiên sẽ do 2 người con dâu của Cố gia đảm nhận, trước kia chỉ có mình Ngôn Hân Đồng, bây giờ Kiều Tịch Hoàn chủ động đến chào hỏi mọi người.
Ngôn Hân Đồng nhiều lần dùng ánh mắt không thân thiện để nhìn Kiều Tịch Hoàn, nhưng Kiều Tịch Hoàn đều làm như không nhìn thấy.