⬅ Trước Tiếp ➡
Người trong đại sảnh ngày càng nhiều.
Ánh mắt của Kiều Tịch Hoàn cố gắng tìm kiếm một bóng hình nào đó.
Thật đáng tiếc, người đó ko có xuất hiên.
Là mất mát sao?.
Chỉ là có một chút kinh ngạc mà thôi.
Theo lý mà nói, dựa vào mối quan hệ của Tề Lăng Phong và Tề Tuệ Phân, anh ta cũng nên đến.
Cô cắn môi, vẫn không ngừng tiếp đón những vị khách ra ra vào vào.
Không chỉ có khách mời, mà những người khác trong Cố gia có chung ánh mắt kỳ quái, Kiều Tịch Hoàn sau khi ra khỏi tù đã hoàn toàn thay đổi.
Nhưng thay đổi như thế nào, mọi người cũng không quan tâm hỏi, bởi vì cô không phải là nhân vật quan trọng trong Cố gia.
Chỉ là, trong tiệc rượu hôm nay, truyền ra một số lời khen ngợi và cảm thán, nói đại thiếu phu nhân của Cố gia xinh đẹp tuyệt trần, phong thái tự nhiên, tao nhã.
Bữa tiệc trôi qua được phân nửa, Kiều Tịch Hoàn có chút mệt mỏi.
Cô thừa dịp rảnh rỗi đã chạy đến vườn hoa sau.
Người ở trong vườn hoa không nhiều lắm, đương nhiên không khí cũng thoáng đãng hơn.
Cô thở một hơi, nhìn ánh đèn neon rực rỡ sắc màu phản chiếu trong hồ bơi.
Vì bữa tiệc này, nhà họ Cố đã cố tình trang trí toàn bộ hoa viên.
“Cô ở chỗ này?” Phía sau đột nhiên truyền đến một giọng nói đàn ông quen thuộc.
Kiều Tịch Hoàn quay đầu, nhìn Cố Tử Tuấn.
“Đêm nay…” Cố Tử Tuấn đánh giá cô từ trên xuống dưới, tặc lưỡi nói: “Cô quyến rũ tôi rồi”
“Chú ba, tôi là chị dâu của chú”
“Dĩ nhiên tôi biết” Cố Tử Tuấn đi về phía cô, từng bước một.
Phía sau Kiều Tịch Hoàn là hồ bơi, cho nên cô không thể lùi về sau.
Cho nên Cố Tử Tuấn nhẹ nhàng đứng ở trước mặt cô, đầu cúi xuống, mặt đối mặt, khoảng cách rất gần.
Thậm chí cô còn cảm thấy nếu mình mở miệng nói chuyện sẽ chạm phải môi của Cố Tử Tuấn.
“Nhớ tôi sao?” Cố Tử Tuấn mở miệng hỏi, cười tà ác.
Kiều Tịch Hoàn dùng tay chống lại cơ thể của Cố Tử Tuân: “Đừng như vậy…Ưm”
Môi, đã bị che mất.
Kiều Tịch Hoàn vùng vẫy, cũng ko dám dùng sức quá mức, cô sợ mình sẽ không cẩn thận ngã vào bể bơi.
Ngôn Hân Đồng vẫn luôn ở đại sảnh chào đón khách khứa, mệt mỏi một buổi tối, lợi dụng thời gian rảnh rỗi, cô ta trốn ra vườn hoa phía sau để thoáng khí.
⬅ Trước Tiếp ➡