⬅ Trước Tiếp ➡
“Không” Kiều Tịch Hoàn một mực chắc chắn: “Tôi muốn ngủ với anh”
Kiều Tịch Hoàn cảm thấy tại sao mình có thể nói những lời như thế, không biết liêm sỉ!
Nghĩ lại, dù sao mỗ đại thiếu cũng không được!.
Sau khi trải qua đêm nay, cô càng thêm khẳng định!
Cô không biết, với vóc người của Kiều Tịch Hoàn dùng đủ mọi động tác khiêu khích như thế nhưng người đàn ông ấy vẫn không có động tĩnh gì, một là anh ta bị đồng tính, hai là anh ta chính là Liễu Hạ Huệ.
“Kiều Tịch Hoàn, lá gan của cô cũng đủ lớn rồi nhỉ?” Cố Tử Thần hung hăng nói.
“Bản thân tôi không có bản lĩnh gì, chỉ có gan lớn thôi” Kiều Tịch Hoàn đắc ý hả hê.
Mày của Cố Tử Thần căng thẳng.
“Cho nên, tôi không muốn nhớ lại hồi ức 3 năm trước đã bị anh ức hiếp như thế nào, nhưng mà Cố Tử Thần, tôi muốn nói cho anh biết, bắt đầu từ hôm nay, anh và người nhà của anh đã cho tôi bước vào cánh cửa này, thì nơi này chính là nhà của tôi, tôi chính là dâu trưởng của nhà này”
Thanh âm của mỗ nữ không ngừng truyền vào tai của Cố Tử Thần, cứ quanh quẩn ở đó không thôi!
Rất nhiều năm sau, anh nhớ lại, nếu như lúc đó anh có thể hiểu được lời cô nói, chắc sau đó cũng sẽ không xảy ra nhiều chuyện thăng trầm như vậy!
Hôm sau
Kiều Tịch Hoàn mắt còn ngái ngủ, mờ mịt tiêu sái đi ra khỏi phòng.
Cố Tử Thần, người đàn ông này thật phiền phức, buổi sáng mỗi khi rời giường đều phải phát hỏa một trận, nếu như sống chung với người này cả đời, không chọc bản thân tức chết mới là lạ.
Chỉ có điều, cô nghĩ, mình không có khả năng sống với người này cả đời!
Cô mấp máy môi, trên hành lang lại đụng phải khỉ con.
Đôi mắt của Kiều Tịch Hoàn dừng lại một chút, nhìn khỉ con đeo cặp nhỏ trên lưng tựa hồ là muốn đi học, thời điểm nhìn thấy cô thì rât lễ phép dừng lại, khom lưng cúi đầu: “Chào mẹ”
Kiều Tịch Hoàn nhìn khỉ con, đây là tính cách mà một đứa trẻ 5 tuổi nên có sao?.
“Con đi học sớm như vậy sao?”
“Dạ”
“Vì sao?. Cố Minh Lý và Cố Minh Nguyệt có vẻ như còn đang ngủ” Khi cô vừa mới đi ngang phòng của 2 đứa nó, còn nghe người hầu đang tân tình khuyên bảo dỗ dành 2 tiểu tổ tông.
“Bọn họ có thể dậy trễ một chút, bởi vì bọn họ ngồi xe đến trường, còn con phải đi bộ”
“Cái gì?” Kiều Tịch Hoàn nhịn không được gầm nhẹ một tiếng.
Khỉ con mờ mịt nhìn cô, tựa hồ như chợt ngẩn ra.
“Khỉ con”
“Con không phải gọi là khỉ con” Khỉ con ủy khuất nhìn cô, nổi lên dũng khí ngắt lời cô.
“Cố Tiểu Lộ”
“Con không phải tên Cố Tiểu Lộ” Khỉ con nhìn cô, trên khuôn mặt nhỏ gầy, cặp mắt long lanh sáng ngời.
⬅ Trước Tiếp ➡