“Cố Minh Lộ” Kiều Tịch Hoàn trợn trắng mắt nhìn thằng bé
“Có con” Cố Minh Lộ nhìn cô, nhìn kỹ rõ ràng rất đáng yêu.
Chỉ hơi gầy một chút nhỏ con một chút, đen một chút.
“Bây giờ mẹ nghiêm túc hỏi con, vì sao con phải đi bộ, mà em trai và em gái con được ngồi xe?”
“Bởi vì…” Cố Minh Lộ suy nghĩ thật lâu: “Cố Minh Lý không muốn ngồi chung xe với con”
“Cho nên con muốn đi bộ?” Kiều Tịch Hoàn lạnh lùng cười.
Được lắm!
Cảm giác này càng lúc càng khó chịu!
Cô nhìn Cố Minh Lộ: “Chờ mẹ vài phút, mẹ sẽ đích thân đưa con đến trường”
“Không cần, tự mình con đi cũng được”
“Khỉ con” Giọng nói của Kiều Tịch Hoàn cao hơn một chút.
Cố Minh Lộ nhìn cô, ủy ủy khuất khuất nói: “Tên con là Cố Minh Lộ”
“Mẹ không quản tên con là gì, con đứng đợi đó cho mẹ” Kiều Tịch Hoàn bỏ lại một câu, rồi trở về phòng của mình
Cô tìm một bộ quần áo ra ngoài, sau đó nhanh chóng vọt thay đồ, rồi vọt vào trong toilet chuẩn bị rửa mặt.
Được rồi, lần này là lỗi của cô.
Cô nhìn gương mặt xanh mét của người đàn ông ngồi ở trên bồn cầu, giải thích nói: “Tôi vội ra ngoài”
Cố Tử Thần dường như đã quen với hành động tập kích bất ngờ của Kiều Tịch Hoàn, vì thế ngoại trừ vẻ mặt khó coi cũng không nói gì thêm.
Cho nên, Kiều Tịch Hoàn cũng không quan tâm có phải Cố Tử Thần đang mắng thầm mình hay không, cô vội vàng rửa mặt, rồi trang điểm nhẹ, thời điểm ra ngoài còn quay đầu nói với Cố Tử Thần:
“Anh táo bón luôn đi”
Mày của Cố Tử Thần nhíu lại
“Con trai của anh bị người ta khi dễ, mà anh còn ngồi đó có tâm trạng đi cầu. Anh đi ăn cứt đi”
Ném lại một câu, Kiều Tịch Hoàn thở phì phò đi ra khỏi cửa.
Cố Tử Thần ngồi ở trên bồn cầu, nét mặt hiện tại không khác gì bắt anh phải ăn cứt!. Kiều Tịch Hoàn, cô gái này đâu chỉ khác so với 3 năm trước, giống như đã thoát thai hóa cốt rồi!.
….
Kiều Tịch Hoàn nắm tay khỉ con đi xuống lầu.
“Tiểu Linh, trong nhà còn có lái xe không?” Kiều Tịch Hoàn lập tức hỏi người hầu Tiểu Linh còn đang dọn dẹp.
Tiểu Linh nhìn Kiều Tịch Hoàn, trong lòng toàn là ghen tị và hận