⬅ Trước Tiếp ➡
Không bao lâu, Ngôn Hân Đồng ra cửa, vẻ mặt đầy tức giận.
Khỉ con nhìn Ngôn Hân Đồng, không tự giác trốn ở phía sau của Kiều Tịch Hoàn.
Sợ sao?.
Kiều Tịch Hoàn lạnh lùng nhìn Ngôn Hân Đồng.
“Kiều Tịch Hoàn, chị muốn đối đầu với tôi khắp nơi phải không?”
“Em dâu, em chưa tỉnh ngủ sao?. Tối qua chắc là khóc đến đau lòng nhỉ?. Hôm nay đầu không còn minh mẫn nữa?. Tôi đối địch với cô khi nào?” Khóe miệng Kiều Tịch Hoàn nhếch lên, mang theo ý cười châm chọc.
Sắc mặt Ngôn Hân Đồng thoáng cái thay đổi.
Chuyện tối hôm qua, cả đời này cô đều không nuốt trôi!
“Kiều Tịch Hoàn, cô đừng tỏ ra đắc ý ở trước mặt tôi, cô tính toán cái gì, cô chỉ là một tội phạm giết người…” Ngôn Hân Đồng chửi ầm lên.
“Tôi thật sự có phải là tội phạm giết người hay không, chuyện này không phải cô hiểu rõ hơn ai hết sao?.” Kiều Tịch Hoàn gằn từng tiếng, lạnh lùng uy hiếp.
Ngôn Hân Đồng hung hăng nhìn Kiều Tịch Hoàn : “Tôi không biết cô đang nói gì?”
“Cô đương nhiên biết, chỉ là cô không muốn thừa nhận mà thôi”.
“Kiều Tịch Hoàn, cô đừng hòng đổi trắng thay đen”. Ngôn Hân Đồng rống giận:
“Đừng tưởng rằng cô gả cho con cả của Cố gia là có thể giễu võ dương oai, cô thật sự cho rằng mình là dâu trưởng của Cố gia sao, nói cho cô biết Kiều Tịch Hoàn, cô không xem lại mình đã gả cho người đàn ông như thế nào, là một người tàn phế, một người tàn phế đàn ông không ra đàn ông, cô không cảm thấy buồn, tôi cũng cảm thấy đau lòng thay cho cô…”
“Bốp” Một cái bạt tai hung hăng tát xuống.
Kiều Tịch Hoàn không có rat ay.
Bởi vì cô biết cô không cần ra tay, cũng sẽ có người đến giáo huấn cô ta.
Cho nên khi cô nhìn thấy Tề Tuệ Phân đi ra từ biệt thự, thì cô đã cố ý kích thích Ngôn Hân Đồng…
Chờ thu hoạch trò hay thôi!.
Sáng sớm, ở cổng lớn đại viện Cố gia.
Ngôn Hân Đồng ôm mặt, hốc mắt hồng hồng nhìn Tề Tuệ Phân, nét mặt vô cùng ủy khuất:
“Me…”
“Đừng gọi mẹ” Tề Tuệ Phân lạnh lùng nói:
“Tối qua mẹ còn hoài nghi, có phải đã nghi oan cho con hay không?. Nhưng hôm nay xem như đã nhìn thấy bộ mặt thật của con rồi. Ngôn Hân Đồng con có phải chưa uống thuốc hay không, tối qua còn chưa đủ mất mặt sao, sáng nay còn ăn nói lỗ mãng như thế, không chỉ không lễ phép với chị dâu mà còn sỉ nhục anh chồng của mình. Sự giáo dục của con đi đâu hết cả rồi?”
“Mẹ, con cũng là…. Cũng bị chị dâu chọc tức thôi, cô ấy cương quyết muốn dùng xe đưa Minh Lộ đi học, mặc kệ Minh Lý và Minh Nguyệt”
“Con bé dùng xe đưa con trai mình đi học thì có vấn đề gì sao?. Nói đến thì tức giận, hai đứa con của cô độc chiếm chiếc xe này lâu như vậy, Minh Lộ vẫn tự mình đi bộ đi học, mẹ còn chưa tìm con tính sổ mà bây giờ con còn đóng vai người ác cáo trạng trước sao?” Tề Tuệ Phân hung hăng nói .
Ngôn Hân Đồng dường như không ngờ, Tề Tuệ Phân lại thiên vị Kiều Tịch Hoàn như vậy, thậm chí, người từng thương yêu cưng chiều Cố Minh Lý và Cố Minh Nguyệt lại nói ra những lời như thế.
⬅ Trước Tiếp ➡