Nhưng ở ngoài mặt, cô là người hầu, cho nên cung kính nói: “Có, nhưng mà chuẩn bị đưa tôn đại thiếu gia và tôn nhị tiểu thư * đi học”
*: Chỉ 2 đứa con của Ngôn Hân Đồng (là cháu nội trưởng trong nhà)
“Ở đâu?” Kiều Tịch Hoàn hỏi
“Lúc này chắc đang chờ ở cổng” Tiểu Linh nhìn đồng hồ cổ, nói
Vừa dứt lời, Kiều Tịch Hoàn đã nắm tay khỉ con ra cửa lớn, ở ngoài cửa đang đậu một chiếc xe hơi màu đen.
Lái xe nhìn thấy Kiều Tịch Hoàn và Cố Minh Lộ ra cửa, cũng không có xuống xe, tự nhiên ngồi trên xe, bắt chéo 2 chân nghe ca nhạc.
Đôi mắt của Kiều Tịch Hoàn híp lại, gõ gõ cửa xe.
Lái xe không chút để ý, kéo cửa xe xuống: “Có chuyện gì?”
Giọng diệu tựa hồ còn có chút không kiên nhẫn.
Được!
Xem ra cái gọi là dâu trưởng nhà giàu có, chỉ hữu danh vô thực mà thôi!.
“Xuống xe” Kiều Tịch Hoàn gằn từng tiếng nói.
“Làm gì?” Kiều Tịch Hoàn vẫn thờ ơ như cũ.
“Làm gì?!. Tôi gọi ông xuống xe còn phải cần có lý do sao?” Mày của cô nhíu lại
Lái xe ngẩn ra.
Tuy rằng biết đại thiếu phu nhân vừa mới ra tù, nhưng mà những người lái xe như bọn họ đã bí mật nói với nhau, trước đây bị người khác bắt gặp, bây giờ có bí mật, cho nên phải chịu người khác khi dễ thôi!.
“Tôi đếm đến ba, một, hai…”
Lái xe mở cửa xe, xuống xe, sau đó nhìn Kiều Tịch Hoàn.
“Con tôi muốn đi học, bây giờ ông đưa nó đi”. Kiều Tịch Hoàn dặn dò.
“Xe này của tôi là dùng để đưa Tôn đại thiếu gia và Tôn nhị tiểu thư…”
“Ý ông là muốn tôi tự mình lái xe phải không?” Kiều Tịch Hoàn hỏi ông ta.
“Tôi muốn xin ý kiến của nhị thiếu phu nhân” Lái xe nóng nảy nói.
Dù sao mọi chuyện ở Cố gia đều do nhị thiếu phu nhân quyết định, cho nên ông không cần sợ đại thiếu phu nhân.
A!
Khóe miệng Kiều Tịch Hoàn bỗng nhiên nở nụ cười: “Được, ông xin ý kiến đi, sẵn tiện sau khi gọi điện thoại xong, thì hãy dọn đồ biến mất luôn”.
“Tuy rằng cô là đại thiếu phu nhân nhưng mà không thể không nói đạo lý…”
“Cho nên, ông cứ thử xem” Kiều Tịch Hoàn gằn từng tiếng.
Lái xe nhìn Kiều Tịch Hoàn, mặc dù trong khoảnh khắc ông hơi khiếp đảm nhưng vẫn móc điện thoại ra gọi.