“Ngày đầu tiên trở về, tôi không muốn làm lớn chuyện”
“Thông minh hơn rồi đấy”
Cố Tử Tuấn vuốt ve khuôn mặt cô, từ trên xuống dưới, rồi dừng lại ở cánh môi của cô, phủ lên môi của cô, cường thế chui vào bên trong:
“Hôm nay tạm tha cho cô”.
Cô nhìn Cố Tử Tuấn bước xuống giường, đi ra khỏi phòng cô.
Cô hơi thở dốc một hơi.
Khối thân thể này, cấu kết với Cố Tử Tuấn sao?.
Sau khi bị Cố tam thiếu giày vò một trận, cô không thể nào ngủ tiếp được. Cho nên cô xuống giường, đi vào phòng tắm, rửa sạch hết những nơi mà anh ta từng đụng chạm, thay đổi một bộ quần áo khác, rồi đi ra khỏi phòng tắm
Đại viện của Cố gia không quá lớn, nhưng nhiều người sống chung một nhà cũng không chật lắm, đồ trang trí trong nhà cũng thuộc loại xa hoa bậc nhất.
Cô đi từng bước một trên thang lầu dưới hành lang.
Từ nhỏ phạm vi sinh hoạt của cô rất đơn giản, trong nhà cũng tương đối khá, bố mẹ dựng nghiệp bằng 2 bàn tay trắng, không có bất kì quan hệ gì với nhà giàu có, sau khi cô tốt nghiệp đại học, thì tiếp nhận công ty của bố mẹ, dưới sự giúp đỡ của Tề Lăng Phong, mọi chuyện đều thuận lợi, thậm chí tài sản của công ty không thua kém bất kì nhà quý tộc, giàu có nào ở Thượng Hải, trở thành người trên người!. Chẳng qua là, cô không nghĩ tới, khi có được tất cả mọi thứ, cũng là lúc kết thúc sinh mệnh của mình!
Cô đã từng yêu sâu đậm như vậy, dụng tâm như thế, nhưng chỉ đổi lại một câu:
“Hoắc Tiểu Khê, kiếp này tôi chưa bao giờ yêu cô, chưa bao giờ, có thể nhìn thấy cô chết, là chuyện vui nhất trong đời tôi”
Tề Lăng Phong
Có phải bây giờ anh rất vui vẻ không ?.
Ôm người phụ nữ mình yêu, đoạt đi tài sản của tôi, chính là cuộc sống người trên vạn người mà anh mong muốn ?!
Cô mím môi, khống chế cảm xúc của bản thân mình.
Trong phòng khách, không có một bóng người.
Cô theo phòng khách lạnh lẽo, đi về phía vườn hoa
Trong vườn hoa, màu xanh của hoa cỏ mọc thành từng bụi, bể bơi ngoài trời xa hoa, đường nhỏ tao nhã để chạy điền kinh, đèn đường để nghiên cứu, và một nhà kính trồng hoa làm cho người ta có chút khiếp sợ
Bên trong nhà kính
Có đủ loại hoa trân quý thi nhau đua nở, bất kể có phải là mùa hoa của nó hay không, bọn chúng đều nở rộ một cách rực rỡ
Mùi phấn hoa quá nồng, thực ra cô cũng không thích những sinh mệnh ngắn ngủi như thế.
Nhưng vào lúc này, cô lại khom lưng, cúi đầu xuống để ngửi hương thơm của đóa hoa màu lam ở trước mặt:
“Anh thích hoa?”
Cố đại thiếu gia lúc này không ngồi trên xe lăn, mà ngồi ở trong khóm hoa, tự mình cắt tỉa cho hoa
Anh quay đầu nhìn cô một cái, lại tiếp tục vùi đầu làm việc, giả vờ như không có nghe thấy câu hỏi của cô.