“Nói cho anh biết một bí mật” Cô cười nói, không chút để ý.
Sắc mặt của Cố Tử Thần không tốt, tựa hồ không có hứng thú với bí mật của cô.
Kiều Tịch Hoàn cũng không để ý, tự nhiên nói: “Lúc tôi ở trong tù, từng bị một phạm nhân đánh bị thương ở đầu, phải khâu 3 mũi, bây giờ miệng vết thương vẫn còn. Cho nên….đầu của tôi” Cô chỉ chỉ đầu của mình:
“Có chút vấn đề”
Nói đến đây, cô cần phải cảm ơn người phạm nhân đó!
Bởi vì, cô đã trọng sinh rồi!
Cô nghĩ Cố Tử Thần không có hứng thú với cô, không những không có hứng thú, mà còn bài xích
Cô xoay người, muốn đi ra khỏi nhà kính.
Kỳ thật, cô chẳng thích tiếp xúc với những người lạnh lùng.
Cho dù, người đó có là “chồng” của cô đi chăng nữa
“Đỡ tôi một chút”
Phía sau, bỗng nhiên truyền đến thanh âm trầm thấp của Cố đại thiếu.
Kiều Tịch Hoàn do dự một chút, nhưng vẫn đi qua đỡ anh đứng dậy.
Cô vẫn cho rằng anh rất gầy, bởi vì quanh năm không vận động cho nên có thể hơi yếu đuối, không nghĩ rằng, sức nặng cả người anh áp lên người cô, khiến cô cảm thấy anh rất cường tráng, hơn nữa, anh cũng không lùn, ít nhất cũng phải cao hơn 1m80
Cô hơi thở dốc một chút.
“Giúp tôi nhặt tờ báo ở dưới đất lên”. Cố đại thiếu nói, trong giọng nói không nóng không lạnh, dường như còn mang theo mệnh lệnh
Kiều Tịch Hoàn cũng không tính toán, trong khoảnh khắc nhặt tờ báo lên, đôi mắt cô căng thẳng
Tiêu đề tờ báo, cô quá mức quen thuộc.
Cô nhặt tờ báo lên, đưa cho anh, giả vờ thờ ơ nói:
“Anh nghĩ sao về vụ tai nạn này?”
“Vụ tai nạn gì?”
Cố Tử Thần nhíu mi: “Tôi rất ít khi xem báo, chỉ tùy tiện lấy một tờ báo để lót làm chỗ ngồi thôi”
“Cô gái này”
Kiều Tịch Hoàn chỉ vào cô gái ở trong hình:
“Cô ta từng có hôn ước với anh mà”
Cố Tử Thần cúi đầu, nhìn vào tấm hình mà cô chỉ.
“Chuyện cũng đã qua rồi, đối với chuyện ở bên ngoài, tôi không có hứng thú lắm”
Kiều Tịch Hoàn im lặng, mím môi.