Kiều Tịch Hoàn quyết định trước tiên phải tìm hiểu cô gái này, cho nên cười hết sức ngọt ngào:
“Nhìn đến xuất thần, cho nên nhất thời không nghe thấy em dâu nói gì”
Ngôn Hân Đồng nghe Kiều Tịch Hoàn nói vậy, cả người không nhịn được có chút đắc ý.
Ai nói Ngôn Hân Đồng cô không xinh đẹp bằng Kiều Tịch Hoàn, cô không tin, một người phụ nữ từng ngồi tù còn có thể gây ra sóng gió gì?. Xinh đẹp thì sao?. Không phải chỉ là một phế vật thôi sao, sớm muộn gì cũng bị đuổi khỏi nhà họ Cố
Chẳng qua là, bắt đầu từ khi nào, cô ta lại biết ăn nói như thế?.
Nhớ ngày đó ở Cố gia, Kiều Tịch Hoàn là một người nhát gan, sợ phiền phức, không thích nói chuyện, không thích chỗ đông người, trong nhà hễ có bữa tiệc liên hoan nào, đều do nhị thiếu phu nhân cô đứng ra sắp xếp, Kiều Tịch Hoàn căn bản chỉ để trang trí, không đảm đương nổi vị trí dâu trưởng của Cố gia.
“Bà nội, mẹ”
Bỗng nhiên, phía sau truyền đến thanh âm non nớt có chút kích động của trẻ con
Vài người ngoảnh đầu lại, thì thấy ngoài cửa có 3 đứa trẻ mới đi học về, lưng đeo túi sách nhỏ, đều trạc khoảng 5 tuổi.
“Chúng con về rồi.”
Đi tuốt ở đằng trước là một đứa bé trai, trắng trẻo mập mạp giống trẻ con, tóc hơi dài, kiểu tóc thời thượng, mặt đỏ bừng rất đáng yêu.
Theo phía sau là một bé gái có khuôn mặt giống hệt với bé trai, thắt 2 cái bím xinh xỏa ngang vai, rõ ràng là một cặp sinh đôi.
Đi sau cùng là một bé trai khác, bé trai ấy rõ ràng rất đen, rất gầy, giống như một con khỉ con bình thường, trên mặt không có nụ cười như 2 đứa ở phía trước, không có sức sống giống như một đứa trẻ bình thường nên có
2 đứa trẻ ở phía trước được Ngôn Hân Đồng và Tề Tuệ Phân ôm ở trong ngực, khỏi nói cũng biết thân thiết đến cỡ nào, mà 2 người kia dường như cũng quên mất sự tồn tại của khỉ con, yêu thương, ân cần hỏi han 2 đứa trẻ sinh đôi mà thôi.
Kiều Tịch Hoàn cau mày nhìn, thì bỗng nhiên bên tai vang lên một giọng nói nho nhỏ
“Mẹ”
Khỉ con gọi cô, nhưng rõ ràng giọng nói rất xa lạ.
Khỉ con Cố Minh Lộ, năm nay 5 tuổi, là con trai của Kiều Tịch Hoàn và Cố Tử Thần.
Cô cau mày: “Con còn nhớ mẹ sao?”
Khỉ con cắn môi.
Cậu bé hẳn không nhớ gì mới đúng, bởi vì thời điểm Kiều Tịch Hoàn đi tù thì Cố Minh Lộ mới được 2 tuổi.
“Nghe nói hôm nay mẹ ra tù, người lạ ở trong nhà cũng chỉ có mình mẹ”. Khỉ con nhỏ giọng giải thích.
Logic vẫn còn được. Kiều Tịch Hoàn gật đầu.
“Mẹ, con có bài tập, con lên lầu làm bài tập trước”. Cố Minh Lộ nói
“Ừ”.
Kiều Tịch Hoàn nhìn Cố Minh Lộ đi lên lầu, một bóng dáng nhìn qua thật cô độc, trái lại, ở giữa phòng khách bé trai Cố Minh Lý và bé gái Cố Minh Nguyệt, lại được đối xử hoàn toàn khác biệt.
Kiều Tịch Hoàn nhíu mày!
Thái độ của thằng bé, rõ ràng chứng minh thằng bé không có chút tình cảm gì với cô, trong lòng bỗng cảm thấy rất, khó, chịu!