Cố Tử Thần lạnh lùng, nghiêm mặt, đẩy xe lăn của mình đi ra ngoài.
Khi đi ra khỏi nhà kính, anh cầm tờ báo ném vào trong thùng rác.
Kiều Tịch Hoàn một mực im lặng nhìn hành động của anh
Cố Tử Thần, rốt cuộc anh là người như thế nào ?!
Không có hứng thú với bất kì chuyện gì, cũng không tỏ ra quen biết cô….. Thật là một người kì lạ!
Cô cắn môi, đôi mắt trở nên khẩn trương!
….
Cố Tử Thần đi ra khỏi nhà kính, xuyên thấu qua thủy tinh nhìn Kiều Tịch Hoàn vẫn đứng tại chỗ như cũ
Chuyện của anh và Hoắc Tiểu Khê, ngoại trừ cha mẹ anh ra, trong nhà này còn có ai biết?!.
Đó là một đoạn hôn ước của rất nhiều năm về trước, đôi bên chưa từng gặp mặt, nhưng bố của Hoắc Tiểu Khê vì muốn có được một hợp đồng mua bán, đã đồng ý đem con gái gả cho một người tàn tật như anh….Kết quả, Hoắc Tiểu Khê theo đuổi tình yêu, hạnh phúc của mình, còn anh bị cô vứt bỏ
Sau đó, Kiều Tịch Hoàn xuất hiện
Kiều Tịch Hoàn cam tâm tình nguyện gả cho anh sao?!.
Không có một người phụ nữ nào, lại cam tâm tình nguyện gả cho anh.
Chẳng qua chỉ vì liên minh thương mại, để đôi bên cùng đạt được lợi ích mà thôi.
Lần này Kiều Tịch Hoàn trở về, dường như có gì đó thay đổi, hay là cô ta đang giấu diếm sự thật gì đó?.
…
Kiều Tịch Hoàn ở lại trong nhà kính không bao lâu, rồi trở lại phòng khách.
Đại phu nhân của Cố gia Tề Tuệ Phân và nhị thiếu phu nhân Ngôn Hân Đồng đã dạo phố trở về.
Nhìn Kiều Tịch Hoàn xuất hiện, Ngôn Hân Đồng nhiệt tình mở miệng nói:
“Đây không phải là chị dâu sao?. Em quên mất hôm qua chị mới ra tù, chị có khỏe không?”
Thanh âm nhu mì điềm đạm, mềm mại, yếu ớt.
Kiều Tịch Hoàn nhìn Ngôn Hân Đồng
Trong lòng cô bỗng nhiên giật mình một cái
Là hận sao?. Kiều Tịch Hoàn hận Ngôn Hân Đồng?.
“Chị dâu, mới ra tù nên đầu bị chậm chạp, hay là tai có vấn đề?. Em đang nói chuyện với chị đấy”
Ngôn Hân Đồng cười đến mức thật dễ nghe, nhưng giọng nói lại tràn đầy châm chọc.
“Tôi đang nghĩ, 3 năm không gặp, em dâu vẫn trẻ tuổi, xinh đẹp giống như lúc tôi rời đi”